HNI 07-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NGÔI NHÀ CỦA TRI THỨC VÀ BÌNH YÊN

Ngày xưa ngôi nhà rất nhỏ
Chỉ là nơi ngủ cuối ngày
Người đi từ sáng đến tối
Mang theo mệt mỏi trở về

Trẻ thơ rời nhà đến lớp
Người lớn chen chúc phố đông
Tâm hồn hao mòn lặng lẽ
Giữa bao khói bụi mịt mùng

Hôm nay một thời đại mới
Mở ra cách sống khác hơn
Ngôi nhà không còn yên ngủ
Mà thành trung tâm cuộc đời

Một góc bàn bên cửa sổ
Kết nối khắp bốn phương trời
Từ ngôi làng xanh yên tĩnh
Vẫn làm việc với muôn nơi

Ánh nắng tràn trên trang sách
Tiếng chim thay tiếng còi xe
Đứa trẻ học cùng thế giới
Mà lòng vẫn giữ hồn quê

Người lớn học thêm tri thức
Qua từng lớp học online
Không còn giới hạn tuổi tác
Đường đời mở rộng tương lai

Ngôi nhà cũng là thư viện
Là nơi suy nghĩ lặng sâu
Là nơi gieo bao ý tưởng
Cho hạt mầm trí tuệ màu

Sau giờ làm đầy áp lực
Con người trở về bình yên
Ngồi thiền bên ô cửa nhỏ
Nghe chiều rơi xuống ngoài hiên

Một chậu cây xanh rất khẽ
Một làn hương nhẹ thoảng qua
Một khoảng trời yên tĩnh đủ
Chữa lành bao nỗi bôn ba

Ngôi nhà giờ không chỉ sống
Mà còn biết giữ tâm hồn
Biết ôm những người mỏi mệt
Sau bao giông bão hao mòn

Làm việc nhưng không đánh mất
Tiếng cười con trẻ mỗi ngày
Học tập nhưng không quên thở
Giữa màu cây lá xanh đầy

Mai này nhân gian sẽ hiểu
Hạnh phúc đâu chỉ tiền tài
Mà là được sống cân bằng
Giữa công việc với tương lai

Một ngôi nhà đầy ánh sáng
Có tri thức với bình yên
Chính là giấc mơ đẹp nhất
Cho con người của mai sau
HNI 07-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NGÔI NHÀ CỦA TRI THỨC VÀ BÌNH YÊN Ngày xưa ngôi nhà rất nhỏ Chỉ là nơi ngủ cuối ngày Người đi từ sáng đến tối Mang theo mệt mỏi trở về Trẻ thơ rời nhà đến lớp Người lớn chen chúc phố đông Tâm hồn hao mòn lặng lẽ Giữa bao khói bụi mịt mùng Hôm nay một thời đại mới Mở ra cách sống khác hơn Ngôi nhà không còn yên ngủ Mà thành trung tâm cuộc đời Một góc bàn bên cửa sổ Kết nối khắp bốn phương trời Từ ngôi làng xanh yên tĩnh Vẫn làm việc với muôn nơi Ánh nắng tràn trên trang sách Tiếng chim thay tiếng còi xe Đứa trẻ học cùng thế giới Mà lòng vẫn giữ hồn quê Người lớn học thêm tri thức Qua từng lớp học online Không còn giới hạn tuổi tác Đường đời mở rộng tương lai Ngôi nhà cũng là thư viện Là nơi suy nghĩ lặng sâu Là nơi gieo bao ý tưởng Cho hạt mầm trí tuệ màu Sau giờ làm đầy áp lực Con người trở về bình yên Ngồi thiền bên ô cửa nhỏ Nghe chiều rơi xuống ngoài hiên Một chậu cây xanh rất khẽ Một làn hương nhẹ thoảng qua Một khoảng trời yên tĩnh đủ Chữa lành bao nỗi bôn ba Ngôi nhà giờ không chỉ sống Mà còn biết giữ tâm hồn Biết ôm những người mỏi mệt Sau bao giông bão hao mòn Làm việc nhưng không đánh mất Tiếng cười con trẻ mỗi ngày Học tập nhưng không quên thở Giữa màu cây lá xanh đầy Mai này nhân gian sẽ hiểu Hạnh phúc đâu chỉ tiền tài Mà là được sống cân bằng Giữa công việc với tương lai Một ngôi nhà đầy ánh sáng Có tri thức với bình yên Chính là giấc mơ đẹp nhất Cho con người của mai sau
Like
Love
8
0 Bình luận 0 Chia sẽ