HNI 10-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 39: LÁ PHIẾU TRONG ÁNH SÁNG
Ngôi làng thức dậy bình minh
Mỗi người một giấc mơ chung
Không còn tiếng gọi quyền lực
Chỉ còn trách nhiệm sẻ chia
Từ căn nhà nhỏ ven đồi
Người già mở máy mỉm cười
Một lá phiếu nhẹ như gió
Gửi vào tương lai sáng ngời
Không còn phòng kín tối đen
Không còn lời hứa lãng quên
Mọi quyết định đều minh bạch
Hiện lên giữa trời ban mai
Màn hình thay cho hội trường
Dữ liệu thay lời đồn đoán
Sự thật hiển nhiên lặng lẽ
Như ánh mặt trời không gian
Người mẹ bế con bỏ phiếu
Người cha giữa cánh đồng xa
Những người đi làm khắp chốn
Vẫn chung tiếng nói quê nhà
Không ai bị quên phía sau
Không ai đứng ngoài lựa chọn
Mỗi trái tim đều được gọi
Tham gia dựng xây tương lai
Những con số không biết nói
Nhưng kể câu chuyện công bằng
Không thể bị ai che giấu
Không thể bị ai sửa sang
Niềm tin lớn dần từng ngày
Như cây vươn mình sau mưa
Khi dân trở thành người chủ
Quyền lực trở về đúng nơi
Một lá phiếu như hạt giống
Gieo vào mảnh đất hy vọng
Mai này nở thành rừng lớn
Che mát bao thế hệ sau
Không còn nỗi lo gian dối
Không còn hoài nghi âm thầm
Chỉ còn niềm tin lấp lánh
Chảy qua từng mái nhà xanh
Ngôi làng bước vào kỷ nguyên
Dân chủ hiền hòa tỏa sáng
Mỗi quyết định đều minh bạch
Như sao đêm giữa trời quang
Từ hôm nay và mãi mãi
Lá phiếu trở thành niềm tin
Công bằng không còn xa xỉ
Mà là hơi thở mỗi ngày.
BÀI THƠ CHƯƠNG 39: LÁ PHIẾU TRONG ÁNH SÁNG
Ngôi làng thức dậy bình minh
Mỗi người một giấc mơ chung
Không còn tiếng gọi quyền lực
Chỉ còn trách nhiệm sẻ chia
Từ căn nhà nhỏ ven đồi
Người già mở máy mỉm cười
Một lá phiếu nhẹ như gió
Gửi vào tương lai sáng ngời
Không còn phòng kín tối đen
Không còn lời hứa lãng quên
Mọi quyết định đều minh bạch
Hiện lên giữa trời ban mai
Màn hình thay cho hội trường
Dữ liệu thay lời đồn đoán
Sự thật hiển nhiên lặng lẽ
Như ánh mặt trời không gian
Người mẹ bế con bỏ phiếu
Người cha giữa cánh đồng xa
Những người đi làm khắp chốn
Vẫn chung tiếng nói quê nhà
Không ai bị quên phía sau
Không ai đứng ngoài lựa chọn
Mỗi trái tim đều được gọi
Tham gia dựng xây tương lai
Những con số không biết nói
Nhưng kể câu chuyện công bằng
Không thể bị ai che giấu
Không thể bị ai sửa sang
Niềm tin lớn dần từng ngày
Như cây vươn mình sau mưa
Khi dân trở thành người chủ
Quyền lực trở về đúng nơi
Một lá phiếu như hạt giống
Gieo vào mảnh đất hy vọng
Mai này nở thành rừng lớn
Che mát bao thế hệ sau
Không còn nỗi lo gian dối
Không còn hoài nghi âm thầm
Chỉ còn niềm tin lấp lánh
Chảy qua từng mái nhà xanh
Ngôi làng bước vào kỷ nguyên
Dân chủ hiền hòa tỏa sáng
Mỗi quyết định đều minh bạch
Như sao đêm giữa trời quang
Từ hôm nay và mãi mãi
Lá phiếu trở thành niềm tin
Công bằng không còn xa xỉ
Mà là hơi thở mỗi ngày.
HNI 10-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 39: LÁ PHIẾU TRONG ÁNH SÁNG
Ngôi làng thức dậy bình minh
Mỗi người một giấc mơ chung
Không còn tiếng gọi quyền lực
Chỉ còn trách nhiệm sẻ chia
Từ căn nhà nhỏ ven đồi
Người già mở máy mỉm cười
Một lá phiếu nhẹ như gió
Gửi vào tương lai sáng ngời
Không còn phòng kín tối đen
Không còn lời hứa lãng quên
Mọi quyết định đều minh bạch
Hiện lên giữa trời ban mai
Màn hình thay cho hội trường
Dữ liệu thay lời đồn đoán
Sự thật hiển nhiên lặng lẽ
Như ánh mặt trời không gian
Người mẹ bế con bỏ phiếu
Người cha giữa cánh đồng xa
Những người đi làm khắp chốn
Vẫn chung tiếng nói quê nhà
Không ai bị quên phía sau
Không ai đứng ngoài lựa chọn
Mỗi trái tim đều được gọi
Tham gia dựng xây tương lai
Những con số không biết nói
Nhưng kể câu chuyện công bằng
Không thể bị ai che giấu
Không thể bị ai sửa sang
Niềm tin lớn dần từng ngày
Như cây vươn mình sau mưa
Khi dân trở thành người chủ
Quyền lực trở về đúng nơi
Một lá phiếu như hạt giống
Gieo vào mảnh đất hy vọng
Mai này nở thành rừng lớn
Che mát bao thế hệ sau
Không còn nỗi lo gian dối
Không còn hoài nghi âm thầm
Chỉ còn niềm tin lấp lánh
Chảy qua từng mái nhà xanh
Ngôi làng bước vào kỷ nguyên
Dân chủ hiền hòa tỏa sáng
Mỗi quyết định đều minh bạch
Như sao đêm giữa trời quang
Từ hôm nay và mãi mãi
Lá phiếu trở thành niềm tin
Công bằng không còn xa xỉ
Mà là hơi thở mỗi ngày.