HNI 11/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: KHÚC THỨC TỈNH CỦA ĐỒNG TIỀN
Ngày xưa tiền là hạt giống
Gieo mùa no ấm khắp trần gian
Tiền đi cùng đất và nước
Cùng mồ hôi đổ giữa nắng vàng
Một đồng mua cân lúa mới
Một ngày công đổi bữa cơm lành
Những mùa vàng thơm mùi rạ
Tiền là hơi thở hiền hòa xanh
Rồi ngày bánh xe quay vội
Tiền hóa thành con số vô hình
Chảy trong màn hình im lặng
Không còn tiếng đất gọi bình minh
Người ta in tiền như gió
Không cần gieo hạt ngoài đồng xa
Những con số sinh trong máy
Lớn nhanh hơn cả mùa cây già
Giá nhà cao như đỉnh núi
Giấc mơ nhỏ bé hóa xa vời
Người đi qua đời mải miết
Vẫn lo cơm áo giữa chợ đời
Lạm phát như cơn mưa bụi
Rơi mà chẳng thấy tiếng rơi đâu
Bào mòn từng đồng tiết kiệm
Lặng thầm qua tháng qua năm sâu
Người lao động thêm mệt mỏi
Làm nhiều mà chẳng thấy bình yên
Những giấc mơ dần co lại
Như cánh chim nhỏ lạc trời đêm
Tiền chảy về nơi giàu có
Như sông tìm biển chẳng quay đầu
Khoảng cách giăng dài vô tận
Người nghèo đứng mãi phía sau sâu
Rừng xanh lùi dần vào ký ức
Sông xưa đục ngầu những nỗi đau
Trái đất thở dài mệt mỏi
Nghe tiếng máy gầm suốt canh thâu
Con người xây nhiều tòa tháp
Nhưng lòng trống rỗng giữa cao sang
Những thành công đầy ánh đèn
Vẫn thiếu một điều gọi bình an
Khủng hoảng đi qua lặp lại
Như sóng bạc đầu giữa đại dương
Niềm tin mong manh như khói
Tan vào gió lạnh cuối con đường
Ta hỏi tiền sinh ra để
Phục vụ hay dẫn dắt con người
Ta hỏi tương lai phía trước
Là màu hy vọng hay mưa rơi
Có phải khi đêm sâu nhất
Bình minh đang lặng lẽ bắt đầu
Từ những vết nứt của cũ
Một hạt mầm mới sẽ xanh màu
Ngày mai tiền về với đất
Về rừng về suối về nhân gian
Ngày mai đồng tiền biết thở
Biết gieo hy vọng giữa mùa an
Hành trình hôm nay bắt đầu
Từ câu hỏi nhỏ giữa tim mình
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: KHÚC THỨC TỈNH CỦA ĐỒNG TIỀN
Ngày xưa tiền là hạt giống
Gieo mùa no ấm khắp trần gian
Tiền đi cùng đất và nước
Cùng mồ hôi đổ giữa nắng vàng
Một đồng mua cân lúa mới
Một ngày công đổi bữa cơm lành
Những mùa vàng thơm mùi rạ
Tiền là hơi thở hiền hòa xanh
Rồi ngày bánh xe quay vội
Tiền hóa thành con số vô hình
Chảy trong màn hình im lặng
Không còn tiếng đất gọi bình minh
Người ta in tiền như gió
Không cần gieo hạt ngoài đồng xa
Những con số sinh trong máy
Lớn nhanh hơn cả mùa cây già
Giá nhà cao như đỉnh núi
Giấc mơ nhỏ bé hóa xa vời
Người đi qua đời mải miết
Vẫn lo cơm áo giữa chợ đời
Lạm phát như cơn mưa bụi
Rơi mà chẳng thấy tiếng rơi đâu
Bào mòn từng đồng tiết kiệm
Lặng thầm qua tháng qua năm sâu
Người lao động thêm mệt mỏi
Làm nhiều mà chẳng thấy bình yên
Những giấc mơ dần co lại
Như cánh chim nhỏ lạc trời đêm
Tiền chảy về nơi giàu có
Như sông tìm biển chẳng quay đầu
Khoảng cách giăng dài vô tận
Người nghèo đứng mãi phía sau sâu
Rừng xanh lùi dần vào ký ức
Sông xưa đục ngầu những nỗi đau
Trái đất thở dài mệt mỏi
Nghe tiếng máy gầm suốt canh thâu
Con người xây nhiều tòa tháp
Nhưng lòng trống rỗng giữa cao sang
Những thành công đầy ánh đèn
Vẫn thiếu một điều gọi bình an
Khủng hoảng đi qua lặp lại
Như sóng bạc đầu giữa đại dương
Niềm tin mong manh như khói
Tan vào gió lạnh cuối con đường
Ta hỏi tiền sinh ra để
Phục vụ hay dẫn dắt con người
Ta hỏi tương lai phía trước
Là màu hy vọng hay mưa rơi
Có phải khi đêm sâu nhất
Bình minh đang lặng lẽ bắt đầu
Từ những vết nứt của cũ
Một hạt mầm mới sẽ xanh màu
Ngày mai tiền về với đất
Về rừng về suối về nhân gian
Ngày mai đồng tiền biết thở
Biết gieo hy vọng giữa mùa an
Hành trình hôm nay bắt đầu
Từ câu hỏi nhỏ giữa tim mình
HNI 11/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: KHÚC THỨC TỈNH CỦA ĐỒNG TIỀN
Ngày xưa tiền là hạt giống
Gieo mùa no ấm khắp trần gian
Tiền đi cùng đất và nước
Cùng mồ hôi đổ giữa nắng vàng
Một đồng mua cân lúa mới
Một ngày công đổi bữa cơm lành
Những mùa vàng thơm mùi rạ
Tiền là hơi thở hiền hòa xanh
Rồi ngày bánh xe quay vội
Tiền hóa thành con số vô hình
Chảy trong màn hình im lặng
Không còn tiếng đất gọi bình minh
Người ta in tiền như gió
Không cần gieo hạt ngoài đồng xa
Những con số sinh trong máy
Lớn nhanh hơn cả mùa cây già
Giá nhà cao như đỉnh núi
Giấc mơ nhỏ bé hóa xa vời
Người đi qua đời mải miết
Vẫn lo cơm áo giữa chợ đời
Lạm phát như cơn mưa bụi
Rơi mà chẳng thấy tiếng rơi đâu
Bào mòn từng đồng tiết kiệm
Lặng thầm qua tháng qua năm sâu
Người lao động thêm mệt mỏi
Làm nhiều mà chẳng thấy bình yên
Những giấc mơ dần co lại
Như cánh chim nhỏ lạc trời đêm
Tiền chảy về nơi giàu có
Như sông tìm biển chẳng quay đầu
Khoảng cách giăng dài vô tận
Người nghèo đứng mãi phía sau sâu
Rừng xanh lùi dần vào ký ức
Sông xưa đục ngầu những nỗi đau
Trái đất thở dài mệt mỏi
Nghe tiếng máy gầm suốt canh thâu
Con người xây nhiều tòa tháp
Nhưng lòng trống rỗng giữa cao sang
Những thành công đầy ánh đèn
Vẫn thiếu một điều gọi bình an
Khủng hoảng đi qua lặp lại
Như sóng bạc đầu giữa đại dương
Niềm tin mong manh như khói
Tan vào gió lạnh cuối con đường
Ta hỏi tiền sinh ra để
Phục vụ hay dẫn dắt con người
Ta hỏi tương lai phía trước
Là màu hy vọng hay mưa rơi
Có phải khi đêm sâu nhất
Bình minh đang lặng lẽ bắt đầu
Từ những vết nứt của cũ
Một hạt mầm mới sẽ xanh màu
Ngày mai tiền về với đất
Về rừng về suối về nhân gian
Ngày mai đồng tiền biết thở
Biết gieo hy vọng giữa mùa an
Hành trình hôm nay bắt đầu
Từ câu hỏi nhỏ giữa tim mình