HNI 12-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: ĐỒNG TIỀN MỌC TỪ SỰ SỐNG
Ngày xưa tiền như chiếc bóng
Chạy quanh thành phố vô hồn
Người gom về từng con số
Mà quên đất vẫn cô đơn
Những cánh rừng xưa im lặng
Nghe gió thở giữa hoang vu
Sông dài mang theo nỗi khát
Hỏi người đã đủ hay chưa
Có một giấc mơ rất nhỏ
Tiền nảy mầm giữa đất nâu
Không sinh từ bàn phím lạnh
Mà từ giọt mồ hôi sâu
Một hạt gieo vào lòng đất
Nắng mưa ươm mộng xanh non
Cây lớn lên thành tài sản
Nuôi dưỡng tháng ngày vuông tròn
Đất không còn là món bán
Chờ người sang tay đổi đời
Đất trở thành nơi trú ngụ
Của niềm hy vọng con người
Cây không còn là chi phí
Đợi ngày chặt xuống đem đi
Cây trở thành kho của cải
Gửi tương lai phía chân trời
Người không còn là lao lực
Chạy theo đồng lương mong manh
Người trở thành người giữ đất
Chăm rừng như giữ màu xanh
Một vòng tròn khép rất nhẹ
Đất nuôi cây lớn từng ngày
Cây nuôi con người bền vững
Người lại chăm đất mê say
Gió đi ngang qua đồi vắng
Nghe đồng tiền mọc thành rừng
Tiếng chim thay lời ngân khẽ
Bản nhạc sự sống không ngừng
Ngày mai khi bình minh tới
Những đồng tiền xanh nở hoa
Không còn là con số lạnh
Mà là sự sống chan hòa
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: ĐỒNG TIỀN MỌC TỪ SỰ SỐNG
Ngày xưa tiền như chiếc bóng
Chạy quanh thành phố vô hồn
Người gom về từng con số
Mà quên đất vẫn cô đơn
Những cánh rừng xưa im lặng
Nghe gió thở giữa hoang vu
Sông dài mang theo nỗi khát
Hỏi người đã đủ hay chưa
Có một giấc mơ rất nhỏ
Tiền nảy mầm giữa đất nâu
Không sinh từ bàn phím lạnh
Mà từ giọt mồ hôi sâu
Một hạt gieo vào lòng đất
Nắng mưa ươm mộng xanh non
Cây lớn lên thành tài sản
Nuôi dưỡng tháng ngày vuông tròn
Đất không còn là món bán
Chờ người sang tay đổi đời
Đất trở thành nơi trú ngụ
Của niềm hy vọng con người
Cây không còn là chi phí
Đợi ngày chặt xuống đem đi
Cây trở thành kho của cải
Gửi tương lai phía chân trời
Người không còn là lao lực
Chạy theo đồng lương mong manh
Người trở thành người giữ đất
Chăm rừng như giữ màu xanh
Một vòng tròn khép rất nhẹ
Đất nuôi cây lớn từng ngày
Cây nuôi con người bền vững
Người lại chăm đất mê say
Gió đi ngang qua đồi vắng
Nghe đồng tiền mọc thành rừng
Tiếng chim thay lời ngân khẽ
Bản nhạc sự sống không ngừng
Ngày mai khi bình minh tới
Những đồng tiền xanh nở hoa
Không còn là con số lạnh
Mà là sự sống chan hòa
HNI 12-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: ĐỒNG TIỀN MỌC TỪ SỰ SỐNG
Ngày xưa tiền như chiếc bóng
Chạy quanh thành phố vô hồn
Người gom về từng con số
Mà quên đất vẫn cô đơn
Những cánh rừng xưa im lặng
Nghe gió thở giữa hoang vu
Sông dài mang theo nỗi khát
Hỏi người đã đủ hay chưa
Có một giấc mơ rất nhỏ
Tiền nảy mầm giữa đất nâu
Không sinh từ bàn phím lạnh
Mà từ giọt mồ hôi sâu
Một hạt gieo vào lòng đất
Nắng mưa ươm mộng xanh non
Cây lớn lên thành tài sản
Nuôi dưỡng tháng ngày vuông tròn
Đất không còn là món bán
Chờ người sang tay đổi đời
Đất trở thành nơi trú ngụ
Của niềm hy vọng con người
Cây không còn là chi phí
Đợi ngày chặt xuống đem đi
Cây trở thành kho của cải
Gửi tương lai phía chân trời
Người không còn là lao lực
Chạy theo đồng lương mong manh
Người trở thành người giữ đất
Chăm rừng như giữ màu xanh
Một vòng tròn khép rất nhẹ
Đất nuôi cây lớn từng ngày
Cây nuôi con người bền vững
Người lại chăm đất mê say
Gió đi ngang qua đồi vắng
Nghe đồng tiền mọc thành rừng
Tiếng chim thay lời ngân khẽ
Bản nhạc sự sống không ngừng
Ngày mai khi bình minh tới
Những đồng tiền xanh nở hoa
Không còn là con số lạnh
Mà là sự sống chan hòa