BÀI THƠ CHƯƠNG 16: TÀI SẢN BIẾT THỞ HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: TÀI SẢN BIẾT THỞ
Ngày xưa đất nằm ngủ yên
Chỉ nghe gió gọi qua miền hoang vu
Rừng xanh đứng lặng thiên thu
Không ai nghe tiếng lời ru của rừng
Nhà cao cửa rộng đã từng
Sáng đèn rồi tắt giữa vùng cô đơn
Tài sản ngủ suốt hoàng hôn
Bao năm giá trị vẫn...