HNI 13-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: ĐỒNG TIỀN CỦA SỰ CHỮA LÀNH
Một ngày con người nhận ra
Trái đất cũng biết đau và mệt
Những cánh rừng lặng lẽ khóc
Dòng sông mang nỗi buồn sâu
Thành phố sáng đèn không ngủ
Tim người lại tối nhiều hơn
Càng chạy nhanh càng kiệt sức
Quên mất nhịp thở thiên nhiên
Ta bắt đầu học lắng nghe
Tiếng lá thì thầm buổi sớm
Hơi đất ấm dưới bàn chân
Gọi người quay về cội nguồn
Một khu rừng là bệnh viện
Không tường trắng không mùi thuốc
Ánh nắng thay lời y tá
Gió rừng dịu như bàn tay
Những vườn cây thành dược liệu
Chữa lành từng tế bào xanh
Mỗi chiếc lá là hy vọng
Mỗi mầm sống một lời thương
Người nông dân gieo bình yên
Vào từng luống đất dịu dàng
Mồ hôi thành dòng suối mát
Nuôi lớn giấc mơ chữa lành
Hcoin sinh ra từ đó
Từ nhịp tim của thiên nhiên
Từ giọt mồ hôi người giữ
Rừng xanh bền bỉ ngày đêm
Ai trồng cây nhận hạt giống
Ai giữ rừng nhận niềm tin
Ai chữa lành cho cuộc sống
Được trao lại ánh bình minh
Dòng tiền không còn lạnh lẽo
Không chỉ chạy theo lợi nhuận
Mỗi giao dịch là lời hứa
Giữ cho trái đất bình yên
Người đến làng xanh nghỉ dưỡng
Không mua sự xa hoa nữa
Họ tìm lại nhịp tim cũ
Nghe gió kể chuyện bình an
Tiền giờ mang mùi cỏ mới
Mang tiếng chim gọi ban mai
Mang hương đất sau cơn mưa
Mang nhịp thở của con người
Một vòng tròn xanh mở rộng
Thiên nhiên ôm lấy cộng đồng
Cộng đồng gìn giữ thiên nhiên
Dòng chảy yêu thương nối dài
Ngày mai khi nhìn lại quá
Ta sẽ mỉm cười thật khẽ
Rằng con người đã học được
Cách giàu bằng sự bình yên
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: ĐỒNG TIỀN CỦA SỰ CHỮA LÀNH
Một ngày con người nhận ra
Trái đất cũng biết đau và mệt
Những cánh rừng lặng lẽ khóc
Dòng sông mang nỗi buồn sâu
Thành phố sáng đèn không ngủ
Tim người lại tối nhiều hơn
Càng chạy nhanh càng kiệt sức
Quên mất nhịp thở thiên nhiên
Ta bắt đầu học lắng nghe
Tiếng lá thì thầm buổi sớm
Hơi đất ấm dưới bàn chân
Gọi người quay về cội nguồn
Một khu rừng là bệnh viện
Không tường trắng không mùi thuốc
Ánh nắng thay lời y tá
Gió rừng dịu như bàn tay
Những vườn cây thành dược liệu
Chữa lành từng tế bào xanh
Mỗi chiếc lá là hy vọng
Mỗi mầm sống một lời thương
Người nông dân gieo bình yên
Vào từng luống đất dịu dàng
Mồ hôi thành dòng suối mát
Nuôi lớn giấc mơ chữa lành
Hcoin sinh ra từ đó
Từ nhịp tim của thiên nhiên
Từ giọt mồ hôi người giữ
Rừng xanh bền bỉ ngày đêm
Ai trồng cây nhận hạt giống
Ai giữ rừng nhận niềm tin
Ai chữa lành cho cuộc sống
Được trao lại ánh bình minh
Dòng tiền không còn lạnh lẽo
Không chỉ chạy theo lợi nhuận
Mỗi giao dịch là lời hứa
Giữ cho trái đất bình yên
Người đến làng xanh nghỉ dưỡng
Không mua sự xa hoa nữa
Họ tìm lại nhịp tim cũ
Nghe gió kể chuyện bình an
Tiền giờ mang mùi cỏ mới
Mang tiếng chim gọi ban mai
Mang hương đất sau cơn mưa
Mang nhịp thở của con người
Một vòng tròn xanh mở rộng
Thiên nhiên ôm lấy cộng đồng
Cộng đồng gìn giữ thiên nhiên
Dòng chảy yêu thương nối dài
Ngày mai khi nhìn lại quá
Ta sẽ mỉm cười thật khẽ
Rằng con người đã học được
Cách giàu bằng sự bình yên
HNI 13-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: ĐỒNG TIỀN CỦA SỰ CHỮA LÀNH
Một ngày con người nhận ra
Trái đất cũng biết đau và mệt
Những cánh rừng lặng lẽ khóc
Dòng sông mang nỗi buồn sâu
Thành phố sáng đèn không ngủ
Tim người lại tối nhiều hơn
Càng chạy nhanh càng kiệt sức
Quên mất nhịp thở thiên nhiên
Ta bắt đầu học lắng nghe
Tiếng lá thì thầm buổi sớm
Hơi đất ấm dưới bàn chân
Gọi người quay về cội nguồn
Một khu rừng là bệnh viện
Không tường trắng không mùi thuốc
Ánh nắng thay lời y tá
Gió rừng dịu như bàn tay
Những vườn cây thành dược liệu
Chữa lành từng tế bào xanh
Mỗi chiếc lá là hy vọng
Mỗi mầm sống một lời thương
Người nông dân gieo bình yên
Vào từng luống đất dịu dàng
Mồ hôi thành dòng suối mát
Nuôi lớn giấc mơ chữa lành
Hcoin sinh ra từ đó
Từ nhịp tim của thiên nhiên
Từ giọt mồ hôi người giữ
Rừng xanh bền bỉ ngày đêm
Ai trồng cây nhận hạt giống
Ai giữ rừng nhận niềm tin
Ai chữa lành cho cuộc sống
Được trao lại ánh bình minh
Dòng tiền không còn lạnh lẽo
Không chỉ chạy theo lợi nhuận
Mỗi giao dịch là lời hứa
Giữ cho trái đất bình yên
Người đến làng xanh nghỉ dưỡng
Không mua sự xa hoa nữa
Họ tìm lại nhịp tim cũ
Nghe gió kể chuyện bình an
Tiền giờ mang mùi cỏ mới
Mang tiếng chim gọi ban mai
Mang hương đất sau cơn mưa
Mang nhịp thở của con người
Một vòng tròn xanh mở rộng
Thiên nhiên ôm lấy cộng đồng
Cộng đồng gìn giữ thiên nhiên
Dòng chảy yêu thương nối dài
Ngày mai khi nhìn lại quá
Ta sẽ mỉm cười thật khẽ
Rằng con người đã học được
Cách giàu bằng sự bình yên