HNI 13-5:
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: MỖI CÂY THUỐC MỘT MỎ VÀNG SỐNG
Trong vườn mầm xanh thức dậy
Đất trời ngân khúc gọi mùa an vui
Lá non mở cửa sớm mai
Hương bay theo gió chạm vai núi đồi
Mỗi rễ sâu thầm lặng nuôi
Giọt vàng tích tụ giữa đời nắng mưa
Người xưa đi hái thuốc về
Gùi theo hy vọng sáng quê hương mình
Từng lá là trang sách mở
Chép câu chữa lành những trái tim đau
Mỗi thân cây đứng thẳng im
Giữ bao bí mật của rừng sâu xanh
Giọt sương rơi rất khẽ đêm
Đánh thức mạch đất ngủ yên bao năm
Bàn tay người gieo hạt lành
Chạm vào tương lai sáng màu nhân sinh
Từ mầm xanh bé nhỏ kia
Lớn thành giấc mộng của bao mái nhà
Đồi xa vang tiếng gió ngân
Gọi mùa dược thảo trải vàng triền non
Đồng tiền xanh gieo sáng khắp
Kết duyên đất mẹ với người hôm nay
Mỗi cây thành tài sản chung
Sống cùng cộng đồng giữa đại ngàn xanh
Giọt nhựa như dòng mật quý
Chảy qua năm tháng hóa vàng tương lai
Người trồng thêm hy vọng mới
Gửi vào đất mẹ giấc mơ an bình
Mỗi vườn là ngân khố xanh
Mở ra hạnh phúc cho nghìn ngày sau
Sổ cái trời ghi chép đầy
Từng mùa thu hoạch sáng trang đời người
Gốc rừng ôm đất mẹ hiền
Giữ cho nguồn sống bền lâu mai này
Tiếng chim vang thức giấc sớm
Báo mùa vàng mới đến bên hiên nhà
Từ hạt mầm bé nhỏ đó
Nở thành ước mơ lớn của nhân gian
Đất cười qua kẽ lá non
Trời xanh rắc nắng xuống vườn bình yên
Người người cùng giữ đất xanh
Chung tay vun đắp giấc mơ dài lâu
Mai sau con cháu hỏi rằng
Vì sao rừng hóa mỏ vàng yêu thương
Ta mỉm cười gieo hạt xanh
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: MỖI CÂY THUỐC MỘT MỎ VÀNG SỐNG
Trong vườn mầm xanh thức dậy
Đất trời ngân khúc gọi mùa an vui
Lá non mở cửa sớm mai
Hương bay theo gió chạm vai núi đồi
Mỗi rễ sâu thầm lặng nuôi
Giọt vàng tích tụ giữa đời nắng mưa
Người xưa đi hái thuốc về
Gùi theo hy vọng sáng quê hương mình
Từng lá là trang sách mở
Chép câu chữa lành những trái tim đau
Mỗi thân cây đứng thẳng im
Giữ bao bí mật của rừng sâu xanh
Giọt sương rơi rất khẽ đêm
Đánh thức mạch đất ngủ yên bao năm
Bàn tay người gieo hạt lành
Chạm vào tương lai sáng màu nhân sinh
Từ mầm xanh bé nhỏ kia
Lớn thành giấc mộng của bao mái nhà
Đồi xa vang tiếng gió ngân
Gọi mùa dược thảo trải vàng triền non
Đồng tiền xanh gieo sáng khắp
Kết duyên đất mẹ với người hôm nay
Mỗi cây thành tài sản chung
Sống cùng cộng đồng giữa đại ngàn xanh
Giọt nhựa như dòng mật quý
Chảy qua năm tháng hóa vàng tương lai
Người trồng thêm hy vọng mới
Gửi vào đất mẹ giấc mơ an bình
Mỗi vườn là ngân khố xanh
Mở ra hạnh phúc cho nghìn ngày sau
Sổ cái trời ghi chép đầy
Từng mùa thu hoạch sáng trang đời người
Gốc rừng ôm đất mẹ hiền
Giữ cho nguồn sống bền lâu mai này
Tiếng chim vang thức giấc sớm
Báo mùa vàng mới đến bên hiên nhà
Từ hạt mầm bé nhỏ đó
Nở thành ước mơ lớn của nhân gian
Đất cười qua kẽ lá non
Trời xanh rắc nắng xuống vườn bình yên
Người người cùng giữ đất xanh
Chung tay vun đắp giấc mơ dài lâu
Mai sau con cháu hỏi rằng
Vì sao rừng hóa mỏ vàng yêu thương
Ta mỉm cười gieo hạt xanh
HNI 13-5:
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: MỖI CÂY THUỐC MỘT MỎ VÀNG SỐNG
Trong vườn mầm xanh thức dậy
Đất trời ngân khúc gọi mùa an vui
Lá non mở cửa sớm mai
Hương bay theo gió chạm vai núi đồi
Mỗi rễ sâu thầm lặng nuôi
Giọt vàng tích tụ giữa đời nắng mưa
Người xưa đi hái thuốc về
Gùi theo hy vọng sáng quê hương mình
Từng lá là trang sách mở
Chép câu chữa lành những trái tim đau
Mỗi thân cây đứng thẳng im
Giữ bao bí mật của rừng sâu xanh
Giọt sương rơi rất khẽ đêm
Đánh thức mạch đất ngủ yên bao năm
Bàn tay người gieo hạt lành
Chạm vào tương lai sáng màu nhân sinh
Từ mầm xanh bé nhỏ kia
Lớn thành giấc mộng của bao mái nhà
Đồi xa vang tiếng gió ngân
Gọi mùa dược thảo trải vàng triền non
Đồng tiền xanh gieo sáng khắp
Kết duyên đất mẹ với người hôm nay
Mỗi cây thành tài sản chung
Sống cùng cộng đồng giữa đại ngàn xanh
Giọt nhựa như dòng mật quý
Chảy qua năm tháng hóa vàng tương lai
Người trồng thêm hy vọng mới
Gửi vào đất mẹ giấc mơ an bình
Mỗi vườn là ngân khố xanh
Mở ra hạnh phúc cho nghìn ngày sau
Sổ cái trời ghi chép đầy
Từng mùa thu hoạch sáng trang đời người
Gốc rừng ôm đất mẹ hiền
Giữ cho nguồn sống bền lâu mai này
Tiếng chim vang thức giấc sớm
Báo mùa vàng mới đến bên hiên nhà
Từ hạt mầm bé nhỏ đó
Nở thành ước mơ lớn của nhân gian
Đất cười qua kẽ lá non
Trời xanh rắc nắng xuống vườn bình yên
Người người cùng giữ đất xanh
Chung tay vun đắp giấc mơ dài lâu
Mai sau con cháu hỏi rằng
Vì sao rừng hóa mỏ vàng yêu thương
Ta mỉm cười gieo hạt xanh