HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 20: VÀNG XANH CỦA TƯƠNG LAI
Từ đất mẹ nảy mầm xanh
Cây thuốc lặng lẽ trưởng thành mỗi ngày
Gió mang hương lá bay xa
Chữa lành vết mỏi đời ta âm thầm
Rừng sâu giữ giọt sương đêm
Nuôi từng chiếc lá êm đềm lớn lên
Bao đời người đã gọi tên
Những cây thuốc quý gắn liền thời gian
Không ồn ào như vàng son
Nhưng âm thầm giữ linh hồn con người
Một mầm nhỏ giữa đất trời
Cũng mang hy vọng cho đời bình an
Tương lai không chỉ nhà cao
Mà là sức khỏe dâng trào trong tim
Dược liệu xanh khắp núi rừng
Như kho báu quý chưa từng gọi tên
Hạt mầm gieo xuống hôm nay
Mai thành suối ngọc đong đầy yêu thương
Không còn đất trống hoang vu
Thay bằng thảm lá vi vu chữa lành
Mỗi cây như một niềm tin
Trao cho thế hệ hành trình an yên
Không chỉ chữa bệnh thân người
Còn chữa cả những rối bời tâm can
Từng giọt nhựa thấm vào đời
Như lời đất mẹ gửi người hôm nay
Tương lai chẳng phải xa xôi
Nằm trong chiếc lá đang vươn nắng vàng
Một ngày thế giới nhận ra
Kho báu xanh giữa quê nhà thân quen
Dược liệu gọi gió bình yên
Cho nhân loại bước qua miền lo âu
Giữa thời đại quá vội vàng
Cây xanh dạy ta dịu dàng sống chậm
Mỗi mảnh đất mỗi cánh rừng
Là trang sách mở của từng tương lai
Từ hạt giống nhỏ hôm nay
Mọc lên giấc mơ ngày mai chữa lành
Vàng xanh chẳng phải trong mơ
Mà trong từng nhịp thở của đất trời
Ai gìn giữ mầm xanh này
Là người giữ lấy ngày mai nhân loại
BÀI THƠ CHƯƠNG 20: VÀNG XANH CỦA TƯƠNG LAI
Từ đất mẹ nảy mầm xanh
Cây thuốc lặng lẽ trưởng thành mỗi ngày
Gió mang hương lá bay xa
Chữa lành vết mỏi đời ta âm thầm
Rừng sâu giữ giọt sương đêm
Nuôi từng chiếc lá êm đềm lớn lên
Bao đời người đã gọi tên
Những cây thuốc quý gắn liền thời gian
Không ồn ào như vàng son
Nhưng âm thầm giữ linh hồn con người
Một mầm nhỏ giữa đất trời
Cũng mang hy vọng cho đời bình an
Tương lai không chỉ nhà cao
Mà là sức khỏe dâng trào trong tim
Dược liệu xanh khắp núi rừng
Như kho báu quý chưa từng gọi tên
Hạt mầm gieo xuống hôm nay
Mai thành suối ngọc đong đầy yêu thương
Không còn đất trống hoang vu
Thay bằng thảm lá vi vu chữa lành
Mỗi cây như một niềm tin
Trao cho thế hệ hành trình an yên
Không chỉ chữa bệnh thân người
Còn chữa cả những rối bời tâm can
Từng giọt nhựa thấm vào đời
Như lời đất mẹ gửi người hôm nay
Tương lai chẳng phải xa xôi
Nằm trong chiếc lá đang vươn nắng vàng
Một ngày thế giới nhận ra
Kho báu xanh giữa quê nhà thân quen
Dược liệu gọi gió bình yên
Cho nhân loại bước qua miền lo âu
Giữa thời đại quá vội vàng
Cây xanh dạy ta dịu dàng sống chậm
Mỗi mảnh đất mỗi cánh rừng
Là trang sách mở của từng tương lai
Từ hạt giống nhỏ hôm nay
Mọc lên giấc mơ ngày mai chữa lành
Vàng xanh chẳng phải trong mơ
Mà trong từng nhịp thở của đất trời
Ai gìn giữ mầm xanh này
Là người giữ lấy ngày mai nhân loại
HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 20: VÀNG XANH CỦA TƯƠNG LAI
Từ đất mẹ nảy mầm xanh
Cây thuốc lặng lẽ trưởng thành mỗi ngày
Gió mang hương lá bay xa
Chữa lành vết mỏi đời ta âm thầm
Rừng sâu giữ giọt sương đêm
Nuôi từng chiếc lá êm đềm lớn lên
Bao đời người đã gọi tên
Những cây thuốc quý gắn liền thời gian
Không ồn ào như vàng son
Nhưng âm thầm giữ linh hồn con người
Một mầm nhỏ giữa đất trời
Cũng mang hy vọng cho đời bình an
Tương lai không chỉ nhà cao
Mà là sức khỏe dâng trào trong tim
Dược liệu xanh khắp núi rừng
Như kho báu quý chưa từng gọi tên
Hạt mầm gieo xuống hôm nay
Mai thành suối ngọc đong đầy yêu thương
Không còn đất trống hoang vu
Thay bằng thảm lá vi vu chữa lành
Mỗi cây như một niềm tin
Trao cho thế hệ hành trình an yên
Không chỉ chữa bệnh thân người
Còn chữa cả những rối bời tâm can
Từng giọt nhựa thấm vào đời
Như lời đất mẹ gửi người hôm nay
Tương lai chẳng phải xa xôi
Nằm trong chiếc lá đang vươn nắng vàng
Một ngày thế giới nhận ra
Kho báu xanh giữa quê nhà thân quen
Dược liệu gọi gió bình yên
Cho nhân loại bước qua miền lo âu
Giữa thời đại quá vội vàng
Cây xanh dạy ta dịu dàng sống chậm
Mỗi mảnh đất mỗi cánh rừng
Là trang sách mở của từng tương lai
Từ hạt giống nhỏ hôm nay
Mọc lên giấc mơ ngày mai chữa lành
Vàng xanh chẳng phải trong mơ
Mà trong từng nhịp thở của đất trời
Ai gìn giữ mầm xanh này
Là người giữ lấy ngày mai nhân loại