HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 19: GIÁ TRỊ CỦA SỰ SỐNG
Ngày xưa người đếm vàng
Mà quên đếm màu xanh đất
Những cánh rừng im lặng
Nuôi dưỡng cả nhân gian
Không khí chẳng có giá
Nước sạch bị lãng quên
Đất bạc màu từng ngày
Mùa màng dần thưa vắng
Nhà cao thành phố sáng
Nhưng tim người hoang mang
Khói phủ kín bầu trời
Phố đông mà lạnh lẽo
Ta chạy theo lợi nhuận
Quên nền tảng sự sống
Quên rừng đang thở hộ
Quên đất đang nuôi mình
Một hạt mầm bé nhỏ
Mang tương lai xanh dài
Một giọt nước tinh khiết
Là khởi nguồn sự sống
Rừng không chỉ là gỗ
Rừng là biển dưỡng sinh
Cây không chỉ là lá
Cây là kho thuốc lành
Mỗi tấc đất màu mỡ
Là kho báu thiên nhiên
Mỗi dòng suối róc rách
Là mạch máu hành tinh
Khi con người hiểu ra
Giá trị nằm trong sống
Không phải chỉ kim loại
Không phải chỉ tiền tờ
Giàu không là sở hữu
Giàu là giữ màu xanh
Giàu là trồng hy vọng
Giàu là giữ tương lai
Một nền kinh tế mới
Sinh ra từ lòng đất
Nơi sự sống được tính
Bằng yêu thương sẻ chia
Ngày mai khi nhìn lại
Ta sẽ mỉm cười thôi
Vì đã kịp thức tỉnh
Giữ hành tinh xanh hoài
BÀI THƠ CHƯƠNG 19: GIÁ TRỊ CỦA SỰ SỐNG
Ngày xưa người đếm vàng
Mà quên đếm màu xanh đất
Những cánh rừng im lặng
Nuôi dưỡng cả nhân gian
Không khí chẳng có giá
Nước sạch bị lãng quên
Đất bạc màu từng ngày
Mùa màng dần thưa vắng
Nhà cao thành phố sáng
Nhưng tim người hoang mang
Khói phủ kín bầu trời
Phố đông mà lạnh lẽo
Ta chạy theo lợi nhuận
Quên nền tảng sự sống
Quên rừng đang thở hộ
Quên đất đang nuôi mình
Một hạt mầm bé nhỏ
Mang tương lai xanh dài
Một giọt nước tinh khiết
Là khởi nguồn sự sống
Rừng không chỉ là gỗ
Rừng là biển dưỡng sinh
Cây không chỉ là lá
Cây là kho thuốc lành
Mỗi tấc đất màu mỡ
Là kho báu thiên nhiên
Mỗi dòng suối róc rách
Là mạch máu hành tinh
Khi con người hiểu ra
Giá trị nằm trong sống
Không phải chỉ kim loại
Không phải chỉ tiền tờ
Giàu không là sở hữu
Giàu là giữ màu xanh
Giàu là trồng hy vọng
Giàu là giữ tương lai
Một nền kinh tế mới
Sinh ra từ lòng đất
Nơi sự sống được tính
Bằng yêu thương sẻ chia
Ngày mai khi nhìn lại
Ta sẽ mỉm cười thôi
Vì đã kịp thức tỉnh
Giữ hành tinh xanh hoài
HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 19: GIÁ TRỊ CỦA SỰ SỐNG
Ngày xưa người đếm vàng
Mà quên đếm màu xanh đất
Những cánh rừng im lặng
Nuôi dưỡng cả nhân gian
Không khí chẳng có giá
Nước sạch bị lãng quên
Đất bạc màu từng ngày
Mùa màng dần thưa vắng
Nhà cao thành phố sáng
Nhưng tim người hoang mang
Khói phủ kín bầu trời
Phố đông mà lạnh lẽo
Ta chạy theo lợi nhuận
Quên nền tảng sự sống
Quên rừng đang thở hộ
Quên đất đang nuôi mình
Một hạt mầm bé nhỏ
Mang tương lai xanh dài
Một giọt nước tinh khiết
Là khởi nguồn sự sống
Rừng không chỉ là gỗ
Rừng là biển dưỡng sinh
Cây không chỉ là lá
Cây là kho thuốc lành
Mỗi tấc đất màu mỡ
Là kho báu thiên nhiên
Mỗi dòng suối róc rách
Là mạch máu hành tinh
Khi con người hiểu ra
Giá trị nằm trong sống
Không phải chỉ kim loại
Không phải chỉ tiền tờ
Giàu không là sở hữu
Giàu là giữ màu xanh
Giàu là trồng hy vọng
Giàu là giữ tương lai
Một nền kinh tế mới
Sinh ra từ lòng đất
Nơi sự sống được tính
Bằng yêu thương sẻ chia
Ngày mai khi nhìn lại
Ta sẽ mỉm cười thôi
Vì đã kịp thức tỉnh
Giữ hành tinh xanh hoài