HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: GIÀU CÓ KHÔNG CHỈ LÀ TIỀN
Ngày xưa người ta hỏi nhau
Bao nhiêu tiền mới gọi giàu
Nhà cao xe đẹp sáng đèn
Mà lòng trống vắng về đêm lạnh lùng
Kho bạc đầy những con số
Mà tim vẫn thấy bơ vơ
Ăn ngon ngủ chẳng yên giấc
Sợ ngày mai gió đổi chiều
Có người vườn nhỏ trước nhà
Mùa rau xanh biếc chan hòa
Bữa cơm đạm bạc tiếng cười
Mà tim ấm áp suốt đời bình yên
Giàu không chỉ là vàng bạc
Giàu là sức khỏe bình an
Một hơi thở sâu buổi sáng
Đã là kho báu vô vàn
Giàu là thời gian thong thả
Ngồi nghe nắng rơi hiên nhà
Không bán từng giờ cuộc sống
Để mua lo lắng ngày qua
Giàu là còn cha còn mẹ
Còn người đợi cửa mỗi chiều
Một lời hỏi han giản dị
Cũng thành hạnh phúc bao nhiêu
Giàu là bầu trời trong trẻo
Giàu là dòng nước không ô nhiễm
Giàu là đất còn thơm mùi
Sau cơn mưa nhẹ đầu mùa
Giàu là trồng thêm một cây
Để mai bóng mát phủ đầy
Giàu là gieo thêm hy vọng
Cho người chưa biết ngày mai
Giàu là khi ta cho đi
Mà lòng không hề thấy mất
Một nụ cười trao rất nhẹ
Lại thành tài sản không tên
Giàu là sống đời có nghĩa
Biết mình đến để làm gì
Khi đêm buông không hối tiếc
Một ngày đã sống trọn vẹn
Rồi mai khi ta rời bước
Chẳng mang theo được điều gì
Chỉ còn tình thương ở lại
Như vì sao sáng trên trời
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: GIÀU CÓ KHÔNG CHỈ LÀ TIỀN
Ngày xưa người ta hỏi nhau
Bao nhiêu tiền mới gọi giàu
Nhà cao xe đẹp sáng đèn
Mà lòng trống vắng về đêm lạnh lùng
Kho bạc đầy những con số
Mà tim vẫn thấy bơ vơ
Ăn ngon ngủ chẳng yên giấc
Sợ ngày mai gió đổi chiều
Có người vườn nhỏ trước nhà
Mùa rau xanh biếc chan hòa
Bữa cơm đạm bạc tiếng cười
Mà tim ấm áp suốt đời bình yên
Giàu không chỉ là vàng bạc
Giàu là sức khỏe bình an
Một hơi thở sâu buổi sáng
Đã là kho báu vô vàn
Giàu là thời gian thong thả
Ngồi nghe nắng rơi hiên nhà
Không bán từng giờ cuộc sống
Để mua lo lắng ngày qua
Giàu là còn cha còn mẹ
Còn người đợi cửa mỗi chiều
Một lời hỏi han giản dị
Cũng thành hạnh phúc bao nhiêu
Giàu là bầu trời trong trẻo
Giàu là dòng nước không ô nhiễm
Giàu là đất còn thơm mùi
Sau cơn mưa nhẹ đầu mùa
Giàu là trồng thêm một cây
Để mai bóng mát phủ đầy
Giàu là gieo thêm hy vọng
Cho người chưa biết ngày mai
Giàu là khi ta cho đi
Mà lòng không hề thấy mất
Một nụ cười trao rất nhẹ
Lại thành tài sản không tên
Giàu là sống đời có nghĩa
Biết mình đến để làm gì
Khi đêm buông không hối tiếc
Một ngày đã sống trọn vẹn
Rồi mai khi ta rời bước
Chẳng mang theo được điều gì
Chỉ còn tình thương ở lại
Như vì sao sáng trên trời
HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: GIÀU CÓ KHÔNG CHỈ LÀ TIỀN
Ngày xưa người ta hỏi nhau
Bao nhiêu tiền mới gọi giàu
Nhà cao xe đẹp sáng đèn
Mà lòng trống vắng về đêm lạnh lùng
Kho bạc đầy những con số
Mà tim vẫn thấy bơ vơ
Ăn ngon ngủ chẳng yên giấc
Sợ ngày mai gió đổi chiều
Có người vườn nhỏ trước nhà
Mùa rau xanh biếc chan hòa
Bữa cơm đạm bạc tiếng cười
Mà tim ấm áp suốt đời bình yên
Giàu không chỉ là vàng bạc
Giàu là sức khỏe bình an
Một hơi thở sâu buổi sáng
Đã là kho báu vô vàn
Giàu là thời gian thong thả
Ngồi nghe nắng rơi hiên nhà
Không bán từng giờ cuộc sống
Để mua lo lắng ngày qua
Giàu là còn cha còn mẹ
Còn người đợi cửa mỗi chiều
Một lời hỏi han giản dị
Cũng thành hạnh phúc bao nhiêu
Giàu là bầu trời trong trẻo
Giàu là dòng nước không ô nhiễm
Giàu là đất còn thơm mùi
Sau cơn mưa nhẹ đầu mùa
Giàu là trồng thêm một cây
Để mai bóng mát phủ đầy
Giàu là gieo thêm hy vọng
Cho người chưa biết ngày mai
Giàu là khi ta cho đi
Mà lòng không hề thấy mất
Một nụ cười trao rất nhẹ
Lại thành tài sản không tên
Giàu là sống đời có nghĩa
Biết mình đến để làm gì
Khi đêm buông không hối tiếc
Một ngày đã sống trọn vẹn
Rồi mai khi ta rời bước
Chẳng mang theo được điều gì
Chỉ còn tình thương ở lại
Như vì sao sáng trên trời