HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 26: ĐỒNG TIỀN CỦA LÒNG BIẾT ƠN
Một hạt mầm gieo xuống đất
Âm thầm nảy lộc xanh tươi
Người gieo không mong trả ơn
Chỉ mong mùa tới rạng ngời
Bao bàn tay chăm mảnh đất
Giọt mồ hôi thấm lưng trời
Cây lớn lên thành bóng mát
Chở che muôn kiếp con người
Ngày xưa tiền sinh từ sợ
Nỗi lo thiếu thốn dài lâu
Người người gom góp tích trữ
Sợ ngày giông bão về mau
Nhưng nay một dòng tiền mới
Sinh ra từ chữ biết ơn
Ai gieo điều lành xuống đất
Nhận về quả ngọt nhiều hơn
Một cánh rừng xanh được giữ
Một con suối sạch chảy dài
Một cánh đồng không hóa chất
Bao sinh linh sống an bài
Từng đóng góp đều được nhớ
Không còn lặng lẽ vô danh
Những điều tử tế nhỏ bé
Giờ thành tài sản xanh lành
Người trồng cây không còn nghèo
Người chữa bệnh không đơn độc
Người gieo yêu thương khắp lối
Không còn lặng lẽ khóc thầm
Tiền không còn là mục đích
Mà là kết quả cho đi
Ai sống vì người vì đất
Tương lai giàu có bền bỉ
Cộng đồng cùng nhau vun đắp
Từ những điều nhỏ ban đầu
Một lời cảm ơn được giữ
Thành dòng tài chính nhiệm màu
Không còn cuộc đua tranh giành
Không còn sợ hãi tích trữ
Chỉ còn hành trình sẻ chia
Và lòng biết ơn gìn giữ
Một thế giới mới mở cửa
Nơi cho đi chính nhận về
Nơi sự tử tế lên tiếng
Và tương lai sáng bốn bề
Đọc thêm
BÀI THƠ CHƯƠNG 26: ĐỒNG TIỀN CỦA LÒNG BIẾT ƠN
Một hạt mầm gieo xuống đất
Âm thầm nảy lộc xanh tươi
Người gieo không mong trả ơn
Chỉ mong mùa tới rạng ngời
Bao bàn tay chăm mảnh đất
Giọt mồ hôi thấm lưng trời
Cây lớn lên thành bóng mát
Chở che muôn kiếp con người
Ngày xưa tiền sinh từ sợ
Nỗi lo thiếu thốn dài lâu
Người người gom góp tích trữ
Sợ ngày giông bão về mau
Nhưng nay một dòng tiền mới
Sinh ra từ chữ biết ơn
Ai gieo điều lành xuống đất
Nhận về quả ngọt nhiều hơn
Một cánh rừng xanh được giữ
Một con suối sạch chảy dài
Một cánh đồng không hóa chất
Bao sinh linh sống an bài
Từng đóng góp đều được nhớ
Không còn lặng lẽ vô danh
Những điều tử tế nhỏ bé
Giờ thành tài sản xanh lành
Người trồng cây không còn nghèo
Người chữa bệnh không đơn độc
Người gieo yêu thương khắp lối
Không còn lặng lẽ khóc thầm
Tiền không còn là mục đích
Mà là kết quả cho đi
Ai sống vì người vì đất
Tương lai giàu có bền bỉ
Cộng đồng cùng nhau vun đắp
Từ những điều nhỏ ban đầu
Một lời cảm ơn được giữ
Thành dòng tài chính nhiệm màu
Không còn cuộc đua tranh giành
Không còn sợ hãi tích trữ
Chỉ còn hành trình sẻ chia
Và lòng biết ơn gìn giữ
Một thế giới mới mở cửa
Nơi cho đi chính nhận về
Nơi sự tử tế lên tiếng
Và tương lai sáng bốn bề
Đọc thêm
HNI 14-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 26: ĐỒNG TIỀN CỦA LÒNG BIẾT ƠN
Một hạt mầm gieo xuống đất
Âm thầm nảy lộc xanh tươi
Người gieo không mong trả ơn
Chỉ mong mùa tới rạng ngời
Bao bàn tay chăm mảnh đất
Giọt mồ hôi thấm lưng trời
Cây lớn lên thành bóng mát
Chở che muôn kiếp con người
Ngày xưa tiền sinh từ sợ
Nỗi lo thiếu thốn dài lâu
Người người gom góp tích trữ
Sợ ngày giông bão về mau
Nhưng nay một dòng tiền mới
Sinh ra từ chữ biết ơn
Ai gieo điều lành xuống đất
Nhận về quả ngọt nhiều hơn
Một cánh rừng xanh được giữ
Một con suối sạch chảy dài
Một cánh đồng không hóa chất
Bao sinh linh sống an bài
Từng đóng góp đều được nhớ
Không còn lặng lẽ vô danh
Những điều tử tế nhỏ bé
Giờ thành tài sản xanh lành
Người trồng cây không còn nghèo
Người chữa bệnh không đơn độc
Người gieo yêu thương khắp lối
Không còn lặng lẽ khóc thầm
Tiền không còn là mục đích
Mà là kết quả cho đi
Ai sống vì người vì đất
Tương lai giàu có bền bỉ
Cộng đồng cùng nhau vun đắp
Từ những điều nhỏ ban đầu
Một lời cảm ơn được giữ
Thành dòng tài chính nhiệm màu
Không còn cuộc đua tranh giành
Không còn sợ hãi tích trữ
Chỉ còn hành trình sẻ chia
Và lòng biết ơn gìn giữ
Một thế giới mới mở cửa
Nơi cho đi chính nhận về
Nơi sự tử tế lên tiếng
Và tương lai sáng bốn bề
Đọc thêm