HNI 15-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 31: MÁI NHÀ CHUNG CỦA NHỮNG TRÁI TIM
Có những giấc mơ rất nhỏ
Chỉ mong có mái nhà thôi
Một nơi bình yên sau bão
Một nơi gọi tiếng “về rồi”
Bao người đi qua năm tháng
Chưa từng chạm tới an cư
Đêm nằm nghe mưa gõ cửa
Chỉ mong trời sáng yên từ
Một mái nhà không xa xỉ
Chỉ cần ấm áp nghĩa tình
Có tiếng cười trong gian bếp
Có ánh đèn sáng lung linh
Nơi con trẻ được ngủ yên
Không lo ngày mai chuyển chỗ
Nơi người già thôi sợ hãi
Tuổi già có chốn nương nhờ
Bao giấc mơ nằm ngoài phố
Bao phận đời thiếu mái che
Bao đêm dài nghe gió lạnh
Lòng người lặng lẽ tái tê
Rồi một ngày mầm hy vọng
Được gieo bằng những Hcoin
Mỗi bàn tay góp một chút
Thành ngôi nhà của triệu người
Viên gạch nào cũng biết nói
Câu chuyện sẻ chia âm thầm
Từng bức tường dựng từ thiện
Từng mái ngói đắp bằng tâm
Ngôi làng xanh lên từ đất
Có vườn cây và tiếng cười
Có trường học và phòng khám
Có tình người khắp muôn nơi
Không còn ai sợ đêm xuống
Không còn lo bữa ngày mai
Không còn bước chân phiêu bạt
Tìm nơi trú ẩn sương mai
Mái nhà không là tài sản
Mái nhà là chốn bình yên
Là nơi trái tim trở lại
Sau muôn ngả đường truân chuyên
Người trao đi thêm hạnh phúc
Người nhận về thêm niềm tin
Cả cộng đồng chung một nhịp
Gọi tên hai chữ gia đình
Rồi mai đây bao thế hệ
Lớn lên trong ánh mặt trời
Sẽ kể nhau nghe câu chuyện
Về mái nhà của muôn người
BÀI THƠ CHƯƠNG 31: MÁI NHÀ CHUNG CỦA NHỮNG TRÁI TIM
Có những giấc mơ rất nhỏ
Chỉ mong có mái nhà thôi
Một nơi bình yên sau bão
Một nơi gọi tiếng “về rồi”
Bao người đi qua năm tháng
Chưa từng chạm tới an cư
Đêm nằm nghe mưa gõ cửa
Chỉ mong trời sáng yên từ
Một mái nhà không xa xỉ
Chỉ cần ấm áp nghĩa tình
Có tiếng cười trong gian bếp
Có ánh đèn sáng lung linh
Nơi con trẻ được ngủ yên
Không lo ngày mai chuyển chỗ
Nơi người già thôi sợ hãi
Tuổi già có chốn nương nhờ
Bao giấc mơ nằm ngoài phố
Bao phận đời thiếu mái che
Bao đêm dài nghe gió lạnh
Lòng người lặng lẽ tái tê
Rồi một ngày mầm hy vọng
Được gieo bằng những Hcoin
Mỗi bàn tay góp một chút
Thành ngôi nhà của triệu người
Viên gạch nào cũng biết nói
Câu chuyện sẻ chia âm thầm
Từng bức tường dựng từ thiện
Từng mái ngói đắp bằng tâm
Ngôi làng xanh lên từ đất
Có vườn cây và tiếng cười
Có trường học và phòng khám
Có tình người khắp muôn nơi
Không còn ai sợ đêm xuống
Không còn lo bữa ngày mai
Không còn bước chân phiêu bạt
Tìm nơi trú ẩn sương mai
Mái nhà không là tài sản
Mái nhà là chốn bình yên
Là nơi trái tim trở lại
Sau muôn ngả đường truân chuyên
Người trao đi thêm hạnh phúc
Người nhận về thêm niềm tin
Cả cộng đồng chung một nhịp
Gọi tên hai chữ gia đình
Rồi mai đây bao thế hệ
Lớn lên trong ánh mặt trời
Sẽ kể nhau nghe câu chuyện
Về mái nhà của muôn người
HNI 15-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 31: MÁI NHÀ CHUNG CỦA NHỮNG TRÁI TIM
Có những giấc mơ rất nhỏ
Chỉ mong có mái nhà thôi
Một nơi bình yên sau bão
Một nơi gọi tiếng “về rồi”
Bao người đi qua năm tháng
Chưa từng chạm tới an cư
Đêm nằm nghe mưa gõ cửa
Chỉ mong trời sáng yên từ
Một mái nhà không xa xỉ
Chỉ cần ấm áp nghĩa tình
Có tiếng cười trong gian bếp
Có ánh đèn sáng lung linh
Nơi con trẻ được ngủ yên
Không lo ngày mai chuyển chỗ
Nơi người già thôi sợ hãi
Tuổi già có chốn nương nhờ
Bao giấc mơ nằm ngoài phố
Bao phận đời thiếu mái che
Bao đêm dài nghe gió lạnh
Lòng người lặng lẽ tái tê
Rồi một ngày mầm hy vọng
Được gieo bằng những Hcoin
Mỗi bàn tay góp một chút
Thành ngôi nhà của triệu người
Viên gạch nào cũng biết nói
Câu chuyện sẻ chia âm thầm
Từng bức tường dựng từ thiện
Từng mái ngói đắp bằng tâm
Ngôi làng xanh lên từ đất
Có vườn cây và tiếng cười
Có trường học và phòng khám
Có tình người khắp muôn nơi
Không còn ai sợ đêm xuống
Không còn lo bữa ngày mai
Không còn bước chân phiêu bạt
Tìm nơi trú ẩn sương mai
Mái nhà không là tài sản
Mái nhà là chốn bình yên
Là nơi trái tim trở lại
Sau muôn ngả đường truân chuyên
Người trao đi thêm hạnh phúc
Người nhận về thêm niềm tin
Cả cộng đồng chung một nhịp
Gọi tên hai chữ gia đình
Rồi mai đây bao thế hệ
Lớn lên trong ánh mặt trời
Sẽ kể nhau nghe câu chuyện
Về mái nhà của muôn người