HNI 19-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: HẠNH PHÚC TRONG KỶ NGUYÊN SỐ
Ngày xưa ta tìm hạnh phúc
Ở trong những giấc mơ xa
Cứ nghĩ rằng khi đủ lớn
Đời sẽ nở những bông hoa
Ta chạy theo thành công mãi
Những con đường dài không tên
Đến khi dừng chân nhìn lại
Hạnh phúc đã ở bên mình
Kỷ nguyên màn hình mở lối
Cánh cửa thế giới trong tay
Chỉ một cú chạm rất nhẹ
Biển trời nối lại từng ngày
Nhưng giữa triệu người kết nối
Có khi lòng vẫn cô đơn
Bởi vì trái tim khao khát
Một vòng tay thật gần hơn
Hạnh phúc không còn ở đích
Không ở phía cuối con đường
Hạnh phúc nằm trong khoảnh khắc
Ta sống trọn vẹn yêu thương
Là khi bình minh thức dậy
Biết mình còn được thở sâu
Biết hôm nay còn cơ hội
Viết tiếp câu chuyện đời sau
Là khi ta được lựa chọn
Con đường thuộc về chính ta
Không cần rời xa quê cũ
Mà vẫn chạm đến phương xa
Ngôi làng mở ra thế giới
Thế giới trở về ngôi làng
Không còn biên giới xa cách
Không còn khoảng cách mênh mang
Ta làm việc cùng năm châu
Nhưng bữa cơm vẫn bên nhà
Tiếng cười vang trong mái ấm
Ấm hơn mọi chuyến đi xa
Thời gian bỗng thành tài sản
Quý hơn vàng bạc kim cương
Một buổi chiều ngồi bên mẹ
Đủ giàu có cả thiên đường
Ta học cách sống chậm lại
Giữa bao dữ liệu cuồn cuộn
Để nghe nhịp tim mình đập
Giữa thế giới đang xoay tròn
Hạnh phúc là khi khỏe mạnh
Tâm an giữa những bộn bề
Thân – tâm – trí cùng hòa nhịp
Như dòng suối chảy miền quê
Hạnh phúc là khi cảm thấy
Mình đang có ích cho đời
Một hành động nhỏ mỗi sáng
Cũng làm thế giới rạng ngời
Mỗi công dân là ngọn lửa
Thắp sáng cộng đồng quanh mình
Khi cho đi là nhận lại
Ánh nhìn ấm áp chân tình
Không cần lâu đài lộng lẫy
Không cần danh vọng xa hoa
Chỉ cần sống đời ý nghĩa
Đã là hạnh phúc nở hoa
Ngày mai thế giới sẽ khác
Nhưng điều giản dị không đổi
Con người vẫn cần yêu thương
Vẫn cần những điều rất thật
Hạnh phúc là khi ta biết
Mình thuộc về một nơi chung
Một ngôi làng trong giấc mộng
Nơi trái tim luôn tương phùng
Và khi màn đêm buông xuống
Ta mỉm cười khẽ an yên
Biết hôm nay mình đã sống
Một ngày trọn vẹn bình yên
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: HẠNH PHÚC TRONG KỶ NGUYÊN SỐ
Ngày xưa ta tìm hạnh phúc
Ở trong những giấc mơ xa
Cứ nghĩ rằng khi đủ lớn
Đời sẽ nở những bông hoa
Ta chạy theo thành công mãi
Những con đường dài không tên
Đến khi dừng chân nhìn lại
Hạnh phúc đã ở bên mình
Kỷ nguyên màn hình mở lối
Cánh cửa thế giới trong tay
Chỉ một cú chạm rất nhẹ
Biển trời nối lại từng ngày
Nhưng giữa triệu người kết nối
Có khi lòng vẫn cô đơn
Bởi vì trái tim khao khát
Một vòng tay thật gần hơn
Hạnh phúc không còn ở đích
Không ở phía cuối con đường
Hạnh phúc nằm trong khoảnh khắc
Ta sống trọn vẹn yêu thương
Là khi bình minh thức dậy
Biết mình còn được thở sâu
Biết hôm nay còn cơ hội
Viết tiếp câu chuyện đời sau
Là khi ta được lựa chọn
Con đường thuộc về chính ta
Không cần rời xa quê cũ
Mà vẫn chạm đến phương xa
Ngôi làng mở ra thế giới
Thế giới trở về ngôi làng
Không còn biên giới xa cách
Không còn khoảng cách mênh mang
Ta làm việc cùng năm châu
Nhưng bữa cơm vẫn bên nhà
Tiếng cười vang trong mái ấm
Ấm hơn mọi chuyến đi xa
Thời gian bỗng thành tài sản
Quý hơn vàng bạc kim cương
Một buổi chiều ngồi bên mẹ
Đủ giàu có cả thiên đường
Ta học cách sống chậm lại
Giữa bao dữ liệu cuồn cuộn
Để nghe nhịp tim mình đập
Giữa thế giới đang xoay tròn
Hạnh phúc là khi khỏe mạnh
Tâm an giữa những bộn bề
Thân – tâm – trí cùng hòa nhịp
Như dòng suối chảy miền quê
Hạnh phúc là khi cảm thấy
Mình đang có ích cho đời
Một hành động nhỏ mỗi sáng
Cũng làm thế giới rạng ngời
Mỗi công dân là ngọn lửa
Thắp sáng cộng đồng quanh mình
Khi cho đi là nhận lại
Ánh nhìn ấm áp chân tình
Không cần lâu đài lộng lẫy
Không cần danh vọng xa hoa
Chỉ cần sống đời ý nghĩa
Đã là hạnh phúc nở hoa
Ngày mai thế giới sẽ khác
Nhưng điều giản dị không đổi
Con người vẫn cần yêu thương
Vẫn cần những điều rất thật
Hạnh phúc là khi ta biết
Mình thuộc về một nơi chung
Một ngôi làng trong giấc mộng
Nơi trái tim luôn tương phùng
Và khi màn đêm buông xuống
Ta mỉm cười khẽ an yên
Biết hôm nay mình đã sống
Một ngày trọn vẹn bình yên
HNI 19-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: HẠNH PHÚC TRONG KỶ NGUYÊN SỐ
Ngày xưa ta tìm hạnh phúc
Ở trong những giấc mơ xa
Cứ nghĩ rằng khi đủ lớn
Đời sẽ nở những bông hoa
Ta chạy theo thành công mãi
Những con đường dài không tên
Đến khi dừng chân nhìn lại
Hạnh phúc đã ở bên mình
Kỷ nguyên màn hình mở lối
Cánh cửa thế giới trong tay
Chỉ một cú chạm rất nhẹ
Biển trời nối lại từng ngày
Nhưng giữa triệu người kết nối
Có khi lòng vẫn cô đơn
Bởi vì trái tim khao khát
Một vòng tay thật gần hơn
Hạnh phúc không còn ở đích
Không ở phía cuối con đường
Hạnh phúc nằm trong khoảnh khắc
Ta sống trọn vẹn yêu thương
Là khi bình minh thức dậy
Biết mình còn được thở sâu
Biết hôm nay còn cơ hội
Viết tiếp câu chuyện đời sau
Là khi ta được lựa chọn
Con đường thuộc về chính ta
Không cần rời xa quê cũ
Mà vẫn chạm đến phương xa
Ngôi làng mở ra thế giới
Thế giới trở về ngôi làng
Không còn biên giới xa cách
Không còn khoảng cách mênh mang
Ta làm việc cùng năm châu
Nhưng bữa cơm vẫn bên nhà
Tiếng cười vang trong mái ấm
Ấm hơn mọi chuyến đi xa
Thời gian bỗng thành tài sản
Quý hơn vàng bạc kim cương
Một buổi chiều ngồi bên mẹ
Đủ giàu có cả thiên đường
Ta học cách sống chậm lại
Giữa bao dữ liệu cuồn cuộn
Để nghe nhịp tim mình đập
Giữa thế giới đang xoay tròn
Hạnh phúc là khi khỏe mạnh
Tâm an giữa những bộn bề
Thân – tâm – trí cùng hòa nhịp
Như dòng suối chảy miền quê
Hạnh phúc là khi cảm thấy
Mình đang có ích cho đời
Một hành động nhỏ mỗi sáng
Cũng làm thế giới rạng ngời
Mỗi công dân là ngọn lửa
Thắp sáng cộng đồng quanh mình
Khi cho đi là nhận lại
Ánh nhìn ấm áp chân tình
Không cần lâu đài lộng lẫy
Không cần danh vọng xa hoa
Chỉ cần sống đời ý nghĩa
Đã là hạnh phúc nở hoa
Ngày mai thế giới sẽ khác
Nhưng điều giản dị không đổi
Con người vẫn cần yêu thương
Vẫn cần những điều rất thật
Hạnh phúc là khi ta biết
Mình thuộc về một nơi chung
Một ngôi làng trong giấc mộng
Nơi trái tim luôn tương phùng
Và khi màn đêm buông xuống
Ta mỉm cười khẽ an yên
Biết hôm nay mình đã sống
Một ngày trọn vẹn bình yên