HNI 20/5

BÀI THƠ Chương 3 — Đừng Xấu Hổ Vì Bắt Đầu Muộn

Có những người thành công từ rất sớm
Khi tuổi đời còn đầy những ước mơ
Còn ta vẫn loay hoay giữa cuộc sống
Đi tìm mình giữa vội vã bơ vơ

Nhìn bạn bè đã đi xa phía trước
Ta nhiều lần lặng lẽ thấy chạnh lòng
Có những đêm tự hỏi mình thất bại
Hay cuộc đời đã bỏ quên mình không

Người khác có nhà cao và xe đẹp
Có địa vị giữa phố thị đông người
Còn ta vẫn bắt đầu từ hai bàn tay trắng
Giữa tháng ngày đầy áp lực chơi vơi

Có lúc muốn từ bỏ mọi hy vọng
Vì nghĩ mình đã quá muộn mất rồi
Nhưng cuộc sống đâu đo bằng tuổi tác
Mà bằng cách ta đứng dậy trong đời

Hoa nở sớm chưa chắc bền hương sắc
Mặt trời chiều vẫn rực rỡ cuối ngày
Có những người đi rất nhanh lúc trẻ
Nhưng giữa đường lại lạc mất tương lai

Cũng có người sau bao lần vấp ngã
Mới tìm ra con đường đúng cho mình
Những gian khó chẳng làm người bé nhỏ
Mà giúp tâm hồn mạnh mẽ trưởng thành

Đừng xấu hổ vì mình đi chậm nhé
Chỉ cần còn bước nghĩa là còn đi
Mỗi người sống một hành trình riêng biệt
Không ai giống ai giữa cuộc đời này

Có người ba mươi mới bắt đầu học
Có người bốn mươi mới dựng cơ đồ
Có người năm mươi mới tìm hạnh phúc
Nhưng vẫn sống một cuộc đời đáng mơ

Điều đáng sợ không phải là bắt đầu muộn
Mà là chưa thử đã vội buông xuôi
Đừng vì ánh nhìn của người khác
Mà đánh mất khát vọng ở trong tim

Rồi sẽ có một ngày ta hiểu được
Mọi chậm trễ đều mang nghĩa riêng mình
Người đi sau nếu không ngừng cố gắng
Vẫn có thể chạm tới những bình minh

Hãy tin nhé dù hôm nay rất khó
Chỉ cần lòng còn giữ được niềm tin
Thì xuất phát muộn chưa bao giờ là muộn
Cho một đời dám sống thật với mình
Đọc thêm
HNI 20/5 BÀI THƠ Chương 3 — Đừng Xấu Hổ Vì Bắt Đầu Muộn Có những người thành công từ rất sớm Khi tuổi đời còn đầy những ước mơ Còn ta vẫn loay hoay giữa cuộc sống Đi tìm mình giữa vội vã bơ vơ Nhìn bạn bè đã đi xa phía trước Ta nhiều lần lặng lẽ thấy chạnh lòng Có những đêm tự hỏi mình thất bại Hay cuộc đời đã bỏ quên mình không Người khác có nhà cao và xe đẹp Có địa vị giữa phố thị đông người Còn ta vẫn bắt đầu từ hai bàn tay trắng Giữa tháng ngày đầy áp lực chơi vơi Có lúc muốn từ bỏ mọi hy vọng Vì nghĩ mình đã quá muộn mất rồi Nhưng cuộc sống đâu đo bằng tuổi tác Mà bằng cách ta đứng dậy trong đời Hoa nở sớm chưa chắc bền hương sắc Mặt trời chiều vẫn rực rỡ cuối ngày Có những người đi rất nhanh lúc trẻ Nhưng giữa đường lại lạc mất tương lai Cũng có người sau bao lần vấp ngã Mới tìm ra con đường đúng cho mình Những gian khó chẳng làm người bé nhỏ Mà giúp tâm hồn mạnh mẽ trưởng thành Đừng xấu hổ vì mình đi chậm nhé Chỉ cần còn bước nghĩa là còn đi Mỗi người sống một hành trình riêng biệt Không ai giống ai giữa cuộc đời này Có người ba mươi mới bắt đầu học Có người bốn mươi mới dựng cơ đồ Có người năm mươi mới tìm hạnh phúc Nhưng vẫn sống một cuộc đời đáng mơ Điều đáng sợ không phải là bắt đầu muộn Mà là chưa thử đã vội buông xuôi Đừng vì ánh nhìn của người khác Mà đánh mất khát vọng ở trong tim Rồi sẽ có một ngày ta hiểu được Mọi chậm trễ đều mang nghĩa riêng mình Người đi sau nếu không ngừng cố gắng Vẫn có thể chạm tới những bình minh Hãy tin nhé dù hôm nay rất khó Chỉ cần lòng còn giữ được niềm tin Thì xuất phát muộn chưa bao giờ là muộn Cho một đời dám sống thật với mình Đọc thêm
Like
Love
Wow
Angry
13
0 Comments 0 Shares