HNI 20/5
BÀI THƠ: Chương 5 — Điều Tồi Tệ Nhất Không Phải Thất Bại

Điều tồi tệ nhất không phải là thất bại
Mà là chưa đi đã sợ đường xa
Chưa bắt đầu đã tự mình bỏ cuộc
Để thanh xuân trôi lặng lẽ nhạt nhòa

Có những người từng ngã đau nhiều lần
Nhưng trái tim chưa bao giờ dừng lại
Họ hiểu rằng sau ngàn cơn giông tố
Là bầu trời rộng lớn của ngày mai

Thất bại chỉ là một lần vấp ngã
Không phải dấu chấm hết của cuộc đời
Như con sóng phải bạc đầu ngoài biển
Mới tìm về bến bờ của bình yên

Có người mất cả tuổi trẻ để học
Cách đứng lên sau những cuộc chia ly
Có người đi qua trăm lần cay đắng
Mới hiểu đâu là giá trị mình đi tìm

Đáng sợ nhất là sống đời vô nghĩa
Mang trong tim bao khát vọng lặng câm
Mỗi ngày trôi như chiếc lá úa
Không dám mơ và cũng chẳng dám làm

Ta từng thấy nhiều người ngoài rất mạnh
Nhưng bên trong đã chết tự bao giờ
Họ sống tiếp bằng những ngày lặp lại
Không niềm tin, không hy vọng, không mơ

Cuộc sống vốn chưa bao giờ dễ dàng
Không ai đi đến đích bằng bình yên mãi
Muốn thấy được cầu vồng sau cơn mưa
Phải can đảm bước qua ngày tăm tối

Nếu hôm nay bạn còn nhiều thất bại
Thì ít nhất bạn đã dám bắt đầu
Còn hơn những người chưa từng bước tới
Nhưng cả đời chỉ đứng ở phía sau

Đừng xấu hổ vì những lần gục ngã
Hoa cũng tàn rồi mới nở mùa sau
Mặt đất khô mới cần cơn mưa tới
Con người đau mới hiểu giá trị nhiệm màu

Có những vết thương không làm ta yếu
Mà giúp lòng mạnh mẽ hơn từng ngày
Có những đoạn đường đầy gai góc
Lại dạy ta cách bước vững tương lai

Rồi một ngày nhìn lại bao sóng gió
Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua
Điều đáng tiếc nhất không là thất bại
Mà là chưa sống hết với chính ta
Đọc thêm
HNI 20/5 BÀI THƠ: Chương 5 — Điều Tồi Tệ Nhất Không Phải Thất Bại Điều tồi tệ nhất không phải là thất bại Mà là chưa đi đã sợ đường xa Chưa bắt đầu đã tự mình bỏ cuộc Để thanh xuân trôi lặng lẽ nhạt nhòa Có những người từng ngã đau nhiều lần Nhưng trái tim chưa bao giờ dừng lại Họ hiểu rằng sau ngàn cơn giông tố Là bầu trời rộng lớn của ngày mai Thất bại chỉ là một lần vấp ngã Không phải dấu chấm hết của cuộc đời Như con sóng phải bạc đầu ngoài biển Mới tìm về bến bờ của bình yên Có người mất cả tuổi trẻ để học Cách đứng lên sau những cuộc chia ly Có người đi qua trăm lần cay đắng Mới hiểu đâu là giá trị mình đi tìm Đáng sợ nhất là sống đời vô nghĩa Mang trong tim bao khát vọng lặng câm Mỗi ngày trôi như chiếc lá úa Không dám mơ và cũng chẳng dám làm Ta từng thấy nhiều người ngoài rất mạnh Nhưng bên trong đã chết tự bao giờ Họ sống tiếp bằng những ngày lặp lại Không niềm tin, không hy vọng, không mơ Cuộc sống vốn chưa bao giờ dễ dàng Không ai đi đến đích bằng bình yên mãi Muốn thấy được cầu vồng sau cơn mưa Phải can đảm bước qua ngày tăm tối Nếu hôm nay bạn còn nhiều thất bại Thì ít nhất bạn đã dám bắt đầu Còn hơn những người chưa từng bước tới Nhưng cả đời chỉ đứng ở phía sau Đừng xấu hổ vì những lần gục ngã Hoa cũng tàn rồi mới nở mùa sau Mặt đất khô mới cần cơn mưa tới Con người đau mới hiểu giá trị nhiệm màu Có những vết thương không làm ta yếu Mà giúp lòng mạnh mẽ hơn từng ngày Có những đoạn đường đầy gai góc Lại dạy ta cách bước vững tương lai Rồi một ngày nhìn lại bao sóng gió Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua Điều đáng tiếc nhất không là thất bại Mà là chưa sống hết với chính ta Đọc thêm
Like
Love
Wow
Angry
14
0 Bình luận 0 Chia sẽ