HNI 22/5/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 11

KIẾN THỨC LÀ VŨ KHÍ TÁI SINH

Có những người đi qua giông bão
Tưởng cuộc đời đã khép từ lâu
Hai bàn tay trắng sau thất bại
Chỉ còn đêm lặng lẽ u sầu

Có những lúc lòng người kiệt sức
Ngỡ tương lai chẳng lối quay về
Nhưng sâu thẳm trong tim còn sáng
Một ngọn đèn tri thức chưa mê

Kiến thức ấy không ai cướp được
Không mục rêu theo tháng năm dài
Không biến mất khi đời nghiệt ngã
Vẫn âm thầm thắp lại tương lai

Một trang sách mở thêm hy vọng
Một bài học đổi cả tầm nhìn
Một tư duy hồi sinh nghị lực
Cho con người đứng dậy niềm tin

Internet mở ngàn cánh cửa
Cả thế giới nằm giữa bàn tay
Người dám học sẽ không lạc hậu
Dẫu bắt đầu muộn cũng còn may

Tuổi năm mươi vẫn học công nghệ
Tuổi sáu mươi vẫn viết ước mơ
Chỉ đáng sợ khi lòng ngừng tiến
Chứ không phải tóc bạc sương mờ

Tri thức tạo tự do bền vững
Giúp con người thoát cảnh tối tăm
Không cúi mặt trước nghèo số phận
Không đầu hàng nghịch cảnh âm thầm

Ai còn học là còn hy vọng
Ai còn tin là còn tương lai
Cuộc đời rộng cho người bước tiếp
Dẫu đường dài vẫn chẳng dừng vai

Đừng nghĩ mình quá già để học
Đừng tự xây giới hạn quanh tim
Bởi ánh sáng bắt đầu thay đổi
Từ phút giây ta quyết đi tìm

Rồi mai này nhìn lại năm tháng
Bạn sẽ cười với những đau thương
Vì chính lúc không còn gì nữa
Tri thức là đôi cánh kiên cường.
HNI 22/5/2026 BÀI THƠ CHƯƠNG 11 KIẾN THỨC LÀ VŨ KHÍ TÁI SINH Có những người đi qua giông bão Tưởng cuộc đời đã khép từ lâu Hai bàn tay trắng sau thất bại Chỉ còn đêm lặng lẽ u sầu Có những lúc lòng người kiệt sức Ngỡ tương lai chẳng lối quay về Nhưng sâu thẳm trong tim còn sáng Một ngọn đèn tri thức chưa mê Kiến thức ấy không ai cướp được Không mục rêu theo tháng năm dài Không biến mất khi đời nghiệt ngã Vẫn âm thầm thắp lại tương lai Một trang sách mở thêm hy vọng Một bài học đổi cả tầm nhìn Một tư duy hồi sinh nghị lực Cho con người đứng dậy niềm tin Internet mở ngàn cánh cửa Cả thế giới nằm giữa bàn tay Người dám học sẽ không lạc hậu Dẫu bắt đầu muộn cũng còn may Tuổi năm mươi vẫn học công nghệ Tuổi sáu mươi vẫn viết ước mơ Chỉ đáng sợ khi lòng ngừng tiến Chứ không phải tóc bạc sương mờ Tri thức tạo tự do bền vững Giúp con người thoát cảnh tối tăm Không cúi mặt trước nghèo số phận Không đầu hàng nghịch cảnh âm thầm Ai còn học là còn hy vọng Ai còn tin là còn tương lai Cuộc đời rộng cho người bước tiếp Dẫu đường dài vẫn chẳng dừng vai Đừng nghĩ mình quá già để học Đừng tự xây giới hạn quanh tim Bởi ánh sáng bắt đầu thay đổi Từ phút giây ta quyết đi tìm Rồi mai này nhìn lại năm tháng Bạn sẽ cười với những đau thương Vì chính lúc không còn gì nữa Tri thức là đôi cánh kiên cường.
Love
Like
13
1 Bình luận 0 Chia sẽ