HNI 21/5/2026
Thơ lục bát – Chương 3
Vì sao nhiều người cảm thấy trống rỗng?
Giữa đời nhộn nhịp đông người
Nhiều tâm hồn lại chơi vơi âm thầm
Ngoài kia phố sáng xa xăm
Mà trong lòng vẫn lặng câm nỗi buồn
Có người vật chất đầy luôn
Nhưng đêm về lại cô đơn một mình
Bao nhiêu áp lực vô hình
Cuốn con người mãi trong vòng hơn thua
Ngày qua như gió đẩy đưa
Sáng lo công việc chiều vừa mỏi vai
Đôi khi tự hỏi một mai
Ta đang sống thật hay hoài lãng quên?
Con người đánh mất bình yên
Khi quên lắng lại nỗi niềm bên trong
Mạng đời kết nối mênh mông
Mà tim chẳng có người cùng sẻ chia
Nhiều người sống giữa phố kia
Mà như chiếc lá chia lìa cội cây
Cười vui trước mặt mỗi ngày
Nhưng sâu trong mắt chất đầy lo âu
Tiền tài rồi cũng qua mau
Nếu tâm trống rỗng biết đâu an lòng
Đời người như chiếc thuyền sông
Không phương hướng sẽ xuôi dòng lênh đênh
Có khi hạnh phúc rất gần
Là bữa cơm nhỏ quây quần yêu thương
Là khi biết sống nhường nhịn
Biết cho đi để tâm hồn nở hoa
Không cần quá lớn lao xa
Một lời tử tế cũng là niềm vui
Khi người hiểu được chính mình
Khoảng trống trong dạ lặng thinh dịu dần
Sống không chỉ để bước chân
Mà còn để lại nghĩa ân cho đời
Mai sau nhìn lại mỉm cười
Ta không trống rỗng giữa đời nhân gian.
Thơ lục bát – Chương 3
Vì sao nhiều người cảm thấy trống rỗng?
Giữa đời nhộn nhịp đông người
Nhiều tâm hồn lại chơi vơi âm thầm
Ngoài kia phố sáng xa xăm
Mà trong lòng vẫn lặng câm nỗi buồn
Có người vật chất đầy luôn
Nhưng đêm về lại cô đơn một mình
Bao nhiêu áp lực vô hình
Cuốn con người mãi trong vòng hơn thua
Ngày qua như gió đẩy đưa
Sáng lo công việc chiều vừa mỏi vai
Đôi khi tự hỏi một mai
Ta đang sống thật hay hoài lãng quên?
Con người đánh mất bình yên
Khi quên lắng lại nỗi niềm bên trong
Mạng đời kết nối mênh mông
Mà tim chẳng có người cùng sẻ chia
Nhiều người sống giữa phố kia
Mà như chiếc lá chia lìa cội cây
Cười vui trước mặt mỗi ngày
Nhưng sâu trong mắt chất đầy lo âu
Tiền tài rồi cũng qua mau
Nếu tâm trống rỗng biết đâu an lòng
Đời người như chiếc thuyền sông
Không phương hướng sẽ xuôi dòng lênh đênh
Có khi hạnh phúc rất gần
Là bữa cơm nhỏ quây quần yêu thương
Là khi biết sống nhường nhịn
Biết cho đi để tâm hồn nở hoa
Không cần quá lớn lao xa
Một lời tử tế cũng là niềm vui
Khi người hiểu được chính mình
Khoảng trống trong dạ lặng thinh dịu dần
Sống không chỉ để bước chân
Mà còn để lại nghĩa ân cho đời
Mai sau nhìn lại mỉm cười
Ta không trống rỗng giữa đời nhân gian.
HNI 21/5/2026
Thơ lục bát – Chương 3
Vì sao nhiều người cảm thấy trống rỗng?
Giữa đời nhộn nhịp đông người
Nhiều tâm hồn lại chơi vơi âm thầm
Ngoài kia phố sáng xa xăm
Mà trong lòng vẫn lặng câm nỗi buồn
Có người vật chất đầy luôn
Nhưng đêm về lại cô đơn một mình
Bao nhiêu áp lực vô hình
Cuốn con người mãi trong vòng hơn thua
Ngày qua như gió đẩy đưa
Sáng lo công việc chiều vừa mỏi vai
Đôi khi tự hỏi một mai
Ta đang sống thật hay hoài lãng quên?
Con người đánh mất bình yên
Khi quên lắng lại nỗi niềm bên trong
Mạng đời kết nối mênh mông
Mà tim chẳng có người cùng sẻ chia
Nhiều người sống giữa phố kia
Mà như chiếc lá chia lìa cội cây
Cười vui trước mặt mỗi ngày
Nhưng sâu trong mắt chất đầy lo âu
Tiền tài rồi cũng qua mau
Nếu tâm trống rỗng biết đâu an lòng
Đời người như chiếc thuyền sông
Không phương hướng sẽ xuôi dòng lênh đênh
Có khi hạnh phúc rất gần
Là bữa cơm nhỏ quây quần yêu thương
Là khi biết sống nhường nhịn
Biết cho đi để tâm hồn nở hoa
Không cần quá lớn lao xa
Một lời tử tế cũng là niềm vui
Khi người hiểu được chính mình
Khoảng trống trong dạ lặng thinh dịu dần
Sống không chỉ để bước chân
Mà còn để lại nghĩa ân cho đời
Mai sau nhìn lại mỉm cười
Ta không trống rỗng giữa đời nhân gian.