HNI 22/5/2026
Thơ lục bát – Chương 2
Con người sinh ra để làm gì?
Con người sinh giữa đất trời
Mang theo câu hỏi một đời tìm ra
Ta từ đâu đến bao la
Vì sao hiện hữu giữa nhà nhân gian
Có người sống vội thời gian
Mỗi ngày lặp lại muôn vàn lo toan
Sáng lo cơm áo gian nan
Chiều mang áp lực ngập tràn trong tim
Đôi khi lặng lẽ đi tìm
Ý nghĩa sự sống giữa miền cô đơn
Tiền tài có thể nhiều hơn
Mà sao lòng vẫn chập chờn bất an
Đời người như một ngọn than
Nếu không bừng sáng sẽ tàn rất nhanh
Con sâu hóa cánh mong manh
Hạt mầm vươn dậy thành cành xanh tươi
Con người cũng thế mà thôi
Sinh ra để học làm người lớn lên
Không chỉ tồn tại bình yên
Mà còn tiến hóa tâm hiền trí sâu
Biết thương nỗi khổ niềm đau
Biết đem ánh sáng nhiệm màu sẻ san
Biết rằng hạnh phúc bình an
Không nằm vật chất vô vàn ngoài kia
Mà là thấu hiểu chính mình
Sống cho đúng nghĩa hành trình làm người
Một lời tử tế trao đời
Có khi thay đổi một trời tối tăm
Một người sống biết âm thầm
Cho đi yêu thương ngàn năm còn hoài
Đừng sống như chiếc lá phai
Sinh ra rồi lại nhạt nhòa mà đi
Hãy như ánh nắng xuân thì
Mang nguồn hy vọng bước đi cho đời
Mai sau nhìn lại mỉm cười
Ta không chỉ sống… mà người lớn lên.
Thơ lục bát – Chương 2
Con người sinh ra để làm gì?
Con người sinh giữa đất trời
Mang theo câu hỏi một đời tìm ra
Ta từ đâu đến bao la
Vì sao hiện hữu giữa nhà nhân gian
Có người sống vội thời gian
Mỗi ngày lặp lại muôn vàn lo toan
Sáng lo cơm áo gian nan
Chiều mang áp lực ngập tràn trong tim
Đôi khi lặng lẽ đi tìm
Ý nghĩa sự sống giữa miền cô đơn
Tiền tài có thể nhiều hơn
Mà sao lòng vẫn chập chờn bất an
Đời người như một ngọn than
Nếu không bừng sáng sẽ tàn rất nhanh
Con sâu hóa cánh mong manh
Hạt mầm vươn dậy thành cành xanh tươi
Con người cũng thế mà thôi
Sinh ra để học làm người lớn lên
Không chỉ tồn tại bình yên
Mà còn tiến hóa tâm hiền trí sâu
Biết thương nỗi khổ niềm đau
Biết đem ánh sáng nhiệm màu sẻ san
Biết rằng hạnh phúc bình an
Không nằm vật chất vô vàn ngoài kia
Mà là thấu hiểu chính mình
Sống cho đúng nghĩa hành trình làm người
Một lời tử tế trao đời
Có khi thay đổi một trời tối tăm
Một người sống biết âm thầm
Cho đi yêu thương ngàn năm còn hoài
Đừng sống như chiếc lá phai
Sinh ra rồi lại nhạt nhòa mà đi
Hãy như ánh nắng xuân thì
Mang nguồn hy vọng bước đi cho đời
Mai sau nhìn lại mỉm cười
Ta không chỉ sống… mà người lớn lên.
HNI 22/5/2026
Thơ lục bát – Chương 2
Con người sinh ra để làm gì?
Con người sinh giữa đất trời
Mang theo câu hỏi một đời tìm ra
Ta từ đâu đến bao la
Vì sao hiện hữu giữa nhà nhân gian
Có người sống vội thời gian
Mỗi ngày lặp lại muôn vàn lo toan
Sáng lo cơm áo gian nan
Chiều mang áp lực ngập tràn trong tim
Đôi khi lặng lẽ đi tìm
Ý nghĩa sự sống giữa miền cô đơn
Tiền tài có thể nhiều hơn
Mà sao lòng vẫn chập chờn bất an
Đời người như một ngọn than
Nếu không bừng sáng sẽ tàn rất nhanh
Con sâu hóa cánh mong manh
Hạt mầm vươn dậy thành cành xanh tươi
Con người cũng thế mà thôi
Sinh ra để học làm người lớn lên
Không chỉ tồn tại bình yên
Mà còn tiến hóa tâm hiền trí sâu
Biết thương nỗi khổ niềm đau
Biết đem ánh sáng nhiệm màu sẻ san
Biết rằng hạnh phúc bình an
Không nằm vật chất vô vàn ngoài kia
Mà là thấu hiểu chính mình
Sống cho đúng nghĩa hành trình làm người
Một lời tử tế trao đời
Có khi thay đổi một trời tối tăm
Một người sống biết âm thầm
Cho đi yêu thương ngàn năm còn hoài
Đừng sống như chiếc lá phai
Sinh ra rồi lại nhạt nhòa mà đi
Hãy như ánh nắng xuân thì
Mang nguồn hy vọng bước đi cho đời
Mai sau nhìn lại mỉm cười
Ta không chỉ sống… mà người lớn lên.