HNI 21/5/2026
Thơ lục bát – Chương 4

Hạnh phúc có phải mục tiêu cuối cùng?

Con người đi giữa cuộc đời
Bao năm vẫn mãi đi tìm niềm vui
Có người chạy ngược chạy xuôi
Mong cho hạnh phúc mỉm cười cùng ta

Tiền tài danh vọng vinh hoa
Nhiều khi đạt được lại là hư không
Niềm vui như ánh cầu vồng
Hiện lên rực rỡ rồi không thấy gì

Nụ cười phút chốc qua đi
Tâm hồn lại thấy những khi chênh vênh
Đời người như chiếc lá xanh
Nếu không gốc rễ khó thành bình yên

Hạnh phúc chẳng ở bạc tiền
Mà nằm trong chỗ tâm hiền an vui
Một lời tử tế trao người
Cũng là hạnh phúc đẹp tươi trong lòng

Một chiều ngồi ngắm dòng sông
Biết ơn cuộc sống nhẹ lòng biết bao
Mẹ cha còn ở bên nhau
Đó là hạnh phúc nhiệm màu nhân gian

Có người cuộc sống gian nan
Mà lòng thanh thản dịu dàng yêu thương
Có người vật chất đầy đường
Mà tim vẫn thấy vô phương lấp đầy

Niềm vui ngắn ngủi đổi thay
Như cơn gió thoảng qua ngày rồi tan
Hạnh phúc sâu thẳm dịu dàng
Là khi hiểu được nhân gian cần gì

Sống không chỉ nhận riêng mình
Mà còn cho đi chân tình yêu thương
Đời người qua mấy vô thường
Điều còn ở lại là đường nghĩa nhân

Khi tâm biết sống thiện lương
Tự nhiên hạnh phúc nở hương trong đời
Không cần tìm kiếm xa xôi
Bình an trong dạ chính nơi bắt đầu.
HNI 21/5/2026 Thơ lục bát – Chương 4 Hạnh phúc có phải mục tiêu cuối cùng? Con người đi giữa cuộc đời Bao năm vẫn mãi đi tìm niềm vui Có người chạy ngược chạy xuôi Mong cho hạnh phúc mỉm cười cùng ta Tiền tài danh vọng vinh hoa Nhiều khi đạt được lại là hư không Niềm vui như ánh cầu vồng Hiện lên rực rỡ rồi không thấy gì Nụ cười phút chốc qua đi Tâm hồn lại thấy những khi chênh vênh Đời người như chiếc lá xanh Nếu không gốc rễ khó thành bình yên Hạnh phúc chẳng ở bạc tiền Mà nằm trong chỗ tâm hiền an vui Một lời tử tế trao người Cũng là hạnh phúc đẹp tươi trong lòng Một chiều ngồi ngắm dòng sông Biết ơn cuộc sống nhẹ lòng biết bao Mẹ cha còn ở bên nhau Đó là hạnh phúc nhiệm màu nhân gian Có người cuộc sống gian nan Mà lòng thanh thản dịu dàng yêu thương Có người vật chất đầy đường Mà tim vẫn thấy vô phương lấp đầy Niềm vui ngắn ngủi đổi thay Như cơn gió thoảng qua ngày rồi tan Hạnh phúc sâu thẳm dịu dàng Là khi hiểu được nhân gian cần gì Sống không chỉ nhận riêng mình Mà còn cho đi chân tình yêu thương Đời người qua mấy vô thường Điều còn ở lại là đường nghĩa nhân Khi tâm biết sống thiện lương Tự nhiên hạnh phúc nở hương trong đời Không cần tìm kiếm xa xôi Bình an trong dạ chính nơi bắt đầu.
Like
Love
10
0 Comments 0 Shares