HNI 22/5/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 01: NGƯỜI GIEO GIẤC MƠ
Giữa thời hỗn loạn nhân gian
Có người lặng lẽ mở đàng tương lai
Phố phường đèn sáng đêm ngày
Mà trong sâu thẳm lòng đầy cô đơn
Con người đánh đổi linh hồn
Để tìm vật chất hao mòn tháng năm
Bao người lạc giữa âm thầm
Sống mà chẳng biết mình cần điều chi
Tiền tài phủ kín lối đi
Mà tâm vẫn thấy sầu bi lạnh lùng
Trẻ thơ thiếu vắng tình chung
Người già cô độc giữa vùng phồn hoa
Đất trời dần hóa xót xa
Rừng xanh cạn kiệt biển xa bạc màu
Nhân gian chất chứa niềm đau
Một nền văn minh úa màu niềm tin
Giữa thời biến động điêu linh
Có người thắp lại hành trình yêu thương
Không xây đế chế quyền vương
Chỉ mong dựng lại con đường nhân văn
Ươm mầm từ những khó khăn
Gieo vào cuộc sống tinh thần sẻ chia
Mơ về một chốn đi về
Con người sống giữa tình quê thuận hòa
Nơi không ganh ghét hơn thua
Không còn giả dối lọc lừa thế gian
Nơi người sống với chân tâm
Sức khỏe hạnh phúc âm thầm nở hoa
Trẻ thơ được học thật thà
Người già an dưỡng chan hòa yêu thương
Con người trở lại thiên nhiên
Tâm hồn thanh tịnh bình yên mỗi ngày
Từ trong gian khó đọa đày
Một hạt giống nhỏ vươn đầy niềm tin
Dẫu bao sóng gió chông chênh
Vẫn không dập tắt hành trình tương lai
Từ mảnh đất nhỏ ban mai
Ươm mầm giấc mộng nối dài năm châu
Mang theo khát vọng nhiệm màu
Dựng nên cộng đồng trước sau nghĩa tình
Không vì danh lợi riêng mình
Mà vì nhân loại hành trình dài lâu
Bao người từng nói viển vông
Nhưng người gieo mộng vẫn không quay đầu
Bởi ai thay đổi địa cầu
Đều từng bước giữa muôn màu nghi nan
Một người gieo ánh bình an
Ngàn người sẽ bước chung hàng tương lai
Từ trong đêm tối u hoài
Niềm tin lại hóa ban mai cho đời
Hành trình ấy chẳng riêng ai
Mà là tiếng gọi của người thức tâm
Một ngày nhân loại xa xăm
Sẽ nhìn thấy được ánh dương nhiệm màu
Khi người sống đẹp cho nhau
Khi lòng nhân ái bắt đầu nở hoa
Khi không còn những cách xa
Con người tìm lại mái nhà yêu thương
Và rồi lịch sử mai sau
Sẽ còn nhắc mãi một câu chân thành
Giữa thời thế giới mong manh
Có người gieo giấc mơ lành cho nhân gian.
BÀI THƠ CHƯƠNG 01: NGƯỜI GIEO GIẤC MƠ
Giữa thời hỗn loạn nhân gian
Có người lặng lẽ mở đàng tương lai
Phố phường đèn sáng đêm ngày
Mà trong sâu thẳm lòng đầy cô đơn
Con người đánh đổi linh hồn
Để tìm vật chất hao mòn tháng năm
Bao người lạc giữa âm thầm
Sống mà chẳng biết mình cần điều chi
Tiền tài phủ kín lối đi
Mà tâm vẫn thấy sầu bi lạnh lùng
Trẻ thơ thiếu vắng tình chung
Người già cô độc giữa vùng phồn hoa
Đất trời dần hóa xót xa
Rừng xanh cạn kiệt biển xa bạc màu
Nhân gian chất chứa niềm đau
Một nền văn minh úa màu niềm tin
Giữa thời biến động điêu linh
Có người thắp lại hành trình yêu thương
Không xây đế chế quyền vương
Chỉ mong dựng lại con đường nhân văn
Ươm mầm từ những khó khăn
Gieo vào cuộc sống tinh thần sẻ chia
Mơ về một chốn đi về
Con người sống giữa tình quê thuận hòa
Nơi không ganh ghét hơn thua
Không còn giả dối lọc lừa thế gian
Nơi người sống với chân tâm
Sức khỏe hạnh phúc âm thầm nở hoa
Trẻ thơ được học thật thà
Người già an dưỡng chan hòa yêu thương
Con người trở lại thiên nhiên
Tâm hồn thanh tịnh bình yên mỗi ngày
Từ trong gian khó đọa đày
Một hạt giống nhỏ vươn đầy niềm tin
Dẫu bao sóng gió chông chênh
Vẫn không dập tắt hành trình tương lai
Từ mảnh đất nhỏ ban mai
Ươm mầm giấc mộng nối dài năm châu
Mang theo khát vọng nhiệm màu
Dựng nên cộng đồng trước sau nghĩa tình
Không vì danh lợi riêng mình
Mà vì nhân loại hành trình dài lâu
Bao người từng nói viển vông
Nhưng người gieo mộng vẫn không quay đầu
Bởi ai thay đổi địa cầu
Đều từng bước giữa muôn màu nghi nan
Một người gieo ánh bình an
Ngàn người sẽ bước chung hàng tương lai
Từ trong đêm tối u hoài
Niềm tin lại hóa ban mai cho đời
Hành trình ấy chẳng riêng ai
Mà là tiếng gọi của người thức tâm
Một ngày nhân loại xa xăm
Sẽ nhìn thấy được ánh dương nhiệm màu
Khi người sống đẹp cho nhau
Khi lòng nhân ái bắt đầu nở hoa
Khi không còn những cách xa
Con người tìm lại mái nhà yêu thương
Và rồi lịch sử mai sau
Sẽ còn nhắc mãi một câu chân thành
Giữa thời thế giới mong manh
Có người gieo giấc mơ lành cho nhân gian.
HNI 22/5/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 01: NGƯỜI GIEO GIẤC MƠ
Giữa thời hỗn loạn nhân gian
Có người lặng lẽ mở đàng tương lai
Phố phường đèn sáng đêm ngày
Mà trong sâu thẳm lòng đầy cô đơn
Con người đánh đổi linh hồn
Để tìm vật chất hao mòn tháng năm
Bao người lạc giữa âm thầm
Sống mà chẳng biết mình cần điều chi
Tiền tài phủ kín lối đi
Mà tâm vẫn thấy sầu bi lạnh lùng
Trẻ thơ thiếu vắng tình chung
Người già cô độc giữa vùng phồn hoa
Đất trời dần hóa xót xa
Rừng xanh cạn kiệt biển xa bạc màu
Nhân gian chất chứa niềm đau
Một nền văn minh úa màu niềm tin
Giữa thời biến động điêu linh
Có người thắp lại hành trình yêu thương
Không xây đế chế quyền vương
Chỉ mong dựng lại con đường nhân văn
Ươm mầm từ những khó khăn
Gieo vào cuộc sống tinh thần sẻ chia
Mơ về một chốn đi về
Con người sống giữa tình quê thuận hòa
Nơi không ganh ghét hơn thua
Không còn giả dối lọc lừa thế gian
Nơi người sống với chân tâm
Sức khỏe hạnh phúc âm thầm nở hoa
Trẻ thơ được học thật thà
Người già an dưỡng chan hòa yêu thương
Con người trở lại thiên nhiên
Tâm hồn thanh tịnh bình yên mỗi ngày
Từ trong gian khó đọa đày
Một hạt giống nhỏ vươn đầy niềm tin
Dẫu bao sóng gió chông chênh
Vẫn không dập tắt hành trình tương lai
Từ mảnh đất nhỏ ban mai
Ươm mầm giấc mộng nối dài năm châu
Mang theo khát vọng nhiệm màu
Dựng nên cộng đồng trước sau nghĩa tình
Không vì danh lợi riêng mình
Mà vì nhân loại hành trình dài lâu
Bao người từng nói viển vông
Nhưng người gieo mộng vẫn không quay đầu
Bởi ai thay đổi địa cầu
Đều từng bước giữa muôn màu nghi nan
Một người gieo ánh bình an
Ngàn người sẽ bước chung hàng tương lai
Từ trong đêm tối u hoài
Niềm tin lại hóa ban mai cho đời
Hành trình ấy chẳng riêng ai
Mà là tiếng gọi của người thức tâm
Một ngày nhân loại xa xăm
Sẽ nhìn thấy được ánh dương nhiệm màu
Khi người sống đẹp cho nhau
Khi lòng nhân ái bắt đầu nở hoa
Khi không còn những cách xa
Con người tìm lại mái nhà yêu thương
Và rồi lịch sử mai sau
Sẽ còn nhắc mãi một câu chân thành
Giữa thời thế giới mong manh
Có người gieo giấc mơ lành cho nhân gian.