HNI 22/5
Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù
Có những đoạn đường không ai đi cùng
Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng
Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng
Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông
Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối
Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài
Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng
Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai
Có những ngày không ai bên cạnh nữa
Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen
Ta mới học cách tự mình đứng dậy
Tự lau buồn và bước tiếp một mình
Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi
Có người đến rồi cũng vội quay lưng
Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối
Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng
Ở sai người còn cô đơn hơn cả
Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình
Không cần sống để níu điều không thuộc
Không đánh rơi giá trị của riêng mình
Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành
Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất
Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng
Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường
Người mạnh mẽ không phải không cần ai
Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng
Biết tự chữa những vết đau trong ngực
Biết dịu dàng với chính trái tim mình
Ta thường nói với bao người ngoài phố
Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân
Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất
Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm
Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ
Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên
Khi không còn sống vì lời thiên hạ
Ta mới thật sự tự do trong tim
Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm
Một khoảng trời đầy gió với sao khuya
Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả
Là an yên sau giông bão cuộc đời
Không ai ở bên ta suốt mãi mãi
Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường
Nên hãy học yêu chính mình trước đã
Để cô đơn không còn hóa tổn thương.
Đọc thêm
Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù
Có những đoạn đường không ai đi cùng
Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng
Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng
Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông
Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối
Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài
Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng
Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai
Có những ngày không ai bên cạnh nữa
Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen
Ta mới học cách tự mình đứng dậy
Tự lau buồn và bước tiếp một mình
Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi
Có người đến rồi cũng vội quay lưng
Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối
Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng
Ở sai người còn cô đơn hơn cả
Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình
Không cần sống để níu điều không thuộc
Không đánh rơi giá trị của riêng mình
Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành
Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất
Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng
Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường
Người mạnh mẽ không phải không cần ai
Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng
Biết tự chữa những vết đau trong ngực
Biết dịu dàng với chính trái tim mình
Ta thường nói với bao người ngoài phố
Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân
Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất
Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm
Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ
Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên
Khi không còn sống vì lời thiên hạ
Ta mới thật sự tự do trong tim
Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm
Một khoảng trời đầy gió với sao khuya
Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả
Là an yên sau giông bão cuộc đời
Không ai ở bên ta suốt mãi mãi
Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường
Nên hãy học yêu chính mình trước đã
Để cô đơn không còn hóa tổn thương.
Đọc thêm
HNI 22/5
Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù
Có những đoạn đường không ai đi cùng
Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng
Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng
Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông
Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối
Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài
Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng
Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai
Có những ngày không ai bên cạnh nữa
Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen
Ta mới học cách tự mình đứng dậy
Tự lau buồn và bước tiếp một mình
Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi
Có người đến rồi cũng vội quay lưng
Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối
Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng
Ở sai người còn cô đơn hơn cả
Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình
Không cần sống để níu điều không thuộc
Không đánh rơi giá trị của riêng mình
Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành
Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất
Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng
Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường
Người mạnh mẽ không phải không cần ai
Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng
Biết tự chữa những vết đau trong ngực
Biết dịu dàng với chính trái tim mình
Ta thường nói với bao người ngoài phố
Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân
Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất
Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm
Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ
Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên
Khi không còn sống vì lời thiên hạ
Ta mới thật sự tự do trong tim
Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm
Một khoảng trời đầy gió với sao khuya
Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả
Là an yên sau giông bão cuộc đời
Không ai ở bên ta suốt mãi mãi
Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường
Nên hãy học yêu chính mình trước đã
Để cô đơn không còn hóa tổn thương.
Đọc thêm