HNI 22/5
Bài Thơ Chương 21 — Nỗi Sợ Lớn Nhất Là Chính Mình

Có những bức tường không ai nhìn thấy
Nhưng giữ đời người mãi đứng yên
Không phải xiềng gông ngoài xã hội
Mà là nỗi sợ ở trong tim.

Ta từng sợ lời người đánh giá
Sợ ánh nhìn phủ bóng tương lai
Sợ thất bại, sợ mình yếu đuối
Nên giấc mơ chưa dám thành hình hài.

Có những ngày tự nghi ngờ bản thân
Thấy mình nhỏ giữa dòng đời rộng lớn
Quên rằng cây phải qua mùa giông tố
Mới vươn mình mạnh mẽ giữa trời xanh.

Người mạnh nhất không phải không run sợ
Mà vẫn đi dù chân bước chông chênh
Vẫn đứng dậy sau muôn lần vấp ngã
Giữa đêm dài vẫn giữ lấy niềm tin.

Đừng sống mãi trong chiếc lồng tâm trí
Do chính mình khóa chặt lấy đời mình
Ngoài kia nắng vẫn đang chờ phía trước
Chỉ cần ta dũng cảm bước ra nhìn.

Ai rồi cũng đôi lần mang bóng tối
Nhưng bình minh luôn ở phía cuối đường
Ngày thắng được nỗi sợ trong lòng mình
Là ngày đời thật sự bắt đầu vươn.
Đọc thêm
HNI 22/5 Bài Thơ Chương 21 — Nỗi Sợ Lớn Nhất Là Chính Mình Có những bức tường không ai nhìn thấy Nhưng giữ đời người mãi đứng yên Không phải xiềng gông ngoài xã hội Mà là nỗi sợ ở trong tim. Ta từng sợ lời người đánh giá Sợ ánh nhìn phủ bóng tương lai Sợ thất bại, sợ mình yếu đuối Nên giấc mơ chưa dám thành hình hài. Có những ngày tự nghi ngờ bản thân Thấy mình nhỏ giữa dòng đời rộng lớn Quên rằng cây phải qua mùa giông tố Mới vươn mình mạnh mẽ giữa trời xanh. Người mạnh nhất không phải không run sợ Mà vẫn đi dù chân bước chông chênh Vẫn đứng dậy sau muôn lần vấp ngã Giữa đêm dài vẫn giữ lấy niềm tin. Đừng sống mãi trong chiếc lồng tâm trí Do chính mình khóa chặt lấy đời mình Ngoài kia nắng vẫn đang chờ phía trước Chỉ cần ta dũng cảm bước ra nhìn. Ai rồi cũng đôi lần mang bóng tối Nhưng bình minh luôn ở phía cuối đường Ngày thắng được nỗi sợ trong lòng mình Là ngày đời thật sự bắt đầu vươn. Đọc thêm
Like
Love
Angry
13
0 Comments 0 Shares