HNI 23/5/2026
Bài Thơ: lục bát – Chương 6
Nỗi đau khiến con người trưởng thành
Đời người ai chẳng thương đau
Có khi nước mắt nhỏ sầu lặng im
Có người lạc giữa bóng đêm
Mang bao tổn thương giấu mềm trong tim
Có người thất bại đi tìm
Có người tan vỡ lặng nhìn thời gian
Những đêm thao thức ngỡ ngàng
Tưởng mình chẳng thể bước sang ngày mai
Nhưng rồi sau những đắng cay
Con người học được những bài lớn hơn
Biết rằng cuộc sống vô thường
Không gì mãi mãi bên đường nhân gian
Một cơn giông gió phủ tràn
Lại làm cây cứng vững vàng hơn xưa
Một đời qua những nắng mưa
Tâm hồn mới biết đủ vừa là vui
Nỗi đau như lửa nung tôi
Giúp ta mạnh mẽ giữa đời gian nan
Khi người từng chịu trái ngang
Mới thương được những cơ hàn quanh ta
Biết yêu từng chút chan hòa
Biết trân quý cả mái nhà bình yên
Một lời hỏi thăm dịu hiền
Cũng làm ấm lại muộn phiền trong tim
Đau thương chẳng phải nhấn chìm
Mà là thức tỉnh để tìm chính ta
Sau cơn giông bão đi qua
Con người sâu sắc như hoa cuối mùa
Không còn tranh giành hơn thua
Mà học tha thứ cho vừa lòng nhau
Hiểu rằng cuộc sống nhiệm màu
Không nằm vật chất sang giàu ngoài kia
Mà là còn những sẻ chia
Còn người bên cạnh mỗi khi yếu lòng
Đời người như ánh hư không
Khổ đau rồi cũng hóa dòng mây bay
Nếu ta mạnh mẽ đứng dậy
Vết thương năm cũ sẽ thành ánh sao
Mai này nhìn lại nghẹn ngào
Ta nhờ đau khổ bước vào trưởng thành.
Bài Thơ: lục bát – Chương 6
Nỗi đau khiến con người trưởng thành
Đời người ai chẳng thương đau
Có khi nước mắt nhỏ sầu lặng im
Có người lạc giữa bóng đêm
Mang bao tổn thương giấu mềm trong tim
Có người thất bại đi tìm
Có người tan vỡ lặng nhìn thời gian
Những đêm thao thức ngỡ ngàng
Tưởng mình chẳng thể bước sang ngày mai
Nhưng rồi sau những đắng cay
Con người học được những bài lớn hơn
Biết rằng cuộc sống vô thường
Không gì mãi mãi bên đường nhân gian
Một cơn giông gió phủ tràn
Lại làm cây cứng vững vàng hơn xưa
Một đời qua những nắng mưa
Tâm hồn mới biết đủ vừa là vui
Nỗi đau như lửa nung tôi
Giúp ta mạnh mẽ giữa đời gian nan
Khi người từng chịu trái ngang
Mới thương được những cơ hàn quanh ta
Biết yêu từng chút chan hòa
Biết trân quý cả mái nhà bình yên
Một lời hỏi thăm dịu hiền
Cũng làm ấm lại muộn phiền trong tim
Đau thương chẳng phải nhấn chìm
Mà là thức tỉnh để tìm chính ta
Sau cơn giông bão đi qua
Con người sâu sắc như hoa cuối mùa
Không còn tranh giành hơn thua
Mà học tha thứ cho vừa lòng nhau
Hiểu rằng cuộc sống nhiệm màu
Không nằm vật chất sang giàu ngoài kia
Mà là còn những sẻ chia
Còn người bên cạnh mỗi khi yếu lòng
Đời người như ánh hư không
Khổ đau rồi cũng hóa dòng mây bay
Nếu ta mạnh mẽ đứng dậy
Vết thương năm cũ sẽ thành ánh sao
Mai này nhìn lại nghẹn ngào
Ta nhờ đau khổ bước vào trưởng thành.
HNI 23/5/2026
Bài Thơ: lục bát – Chương 6
Nỗi đau khiến con người trưởng thành
Đời người ai chẳng thương đau
Có khi nước mắt nhỏ sầu lặng im
Có người lạc giữa bóng đêm
Mang bao tổn thương giấu mềm trong tim
Có người thất bại đi tìm
Có người tan vỡ lặng nhìn thời gian
Những đêm thao thức ngỡ ngàng
Tưởng mình chẳng thể bước sang ngày mai
Nhưng rồi sau những đắng cay
Con người học được những bài lớn hơn
Biết rằng cuộc sống vô thường
Không gì mãi mãi bên đường nhân gian
Một cơn giông gió phủ tràn
Lại làm cây cứng vững vàng hơn xưa
Một đời qua những nắng mưa
Tâm hồn mới biết đủ vừa là vui
Nỗi đau như lửa nung tôi
Giúp ta mạnh mẽ giữa đời gian nan
Khi người từng chịu trái ngang
Mới thương được những cơ hàn quanh ta
Biết yêu từng chút chan hòa
Biết trân quý cả mái nhà bình yên
Một lời hỏi thăm dịu hiền
Cũng làm ấm lại muộn phiền trong tim
Đau thương chẳng phải nhấn chìm
Mà là thức tỉnh để tìm chính ta
Sau cơn giông bão đi qua
Con người sâu sắc như hoa cuối mùa
Không còn tranh giành hơn thua
Mà học tha thứ cho vừa lòng nhau
Hiểu rằng cuộc sống nhiệm màu
Không nằm vật chất sang giàu ngoài kia
Mà là còn những sẻ chia
Còn người bên cạnh mỗi khi yếu lòng
Đời người như ánh hư không
Khổ đau rồi cũng hóa dòng mây bay
Nếu ta mạnh mẽ đứng dậy
Vết thương năm cũ sẽ thành ánh sao
Mai này nhìn lại nghẹn ngào
Ta nhờ đau khổ bước vào trưởng thành.