HNI 22/5/205
Bài Thơ lục bát – Chương 7
Sự thật về cái tôi
Con người sinh giữa cuộc đời
Mang theo bản ngã bên người lớn lên
Có khi chỉ một lời quên
Mà lòng nổi sóng ưu phiền không nguôi
Có khi hơn thua một lời
Làm cho tình nghĩa một thời cách xa
Cái tôi như chiếc mặt nạ
Che đi sâu thẳm thật thà bên trong
Khi người quá muốn thắng lòng
Sẽ quên mất cả cảm thông dịu dàng
Muốn mình luôn đúng vẻ vang
Muốn người công nhận mới an tâm hồn
Nhưng đời đâu mãi vuông tròn
Ai rồi cũng có héo hon tháng ngày
Hoa kia vẫn nở mỗi ngày
Đâu cần thiên hạ khen hay mới cười
Mặt trời soi sáng muôn nơi
Đâu cần ai phải một lời ngợi ca
Con người cũng giống như hoa
Sống bằng giá trị thật thà bên trong
Nếu tâm còn mãi tranh công
Thì lòng khó được thong dong bình yên
Một người hiểu được chính mình
Sẽ không hơn thua chuyện tình thế gian
Biết im khi phải luận bàn
Biết lui một bước nhẹ nhàng hơn thua
ời người qua những nắng mưa
Điều còn ở lại là vừa yêu thương
Không cần chứng tỏ trên đường
Mà cần giữ được tâm hồn an nhiên
Chiến thắng lớn nhất không riêng
Là hơn thiên hạ bạc tiền ngoài kia
Mà là thắng được sân si
Thắng lòng nóng giận nhiều khi trong đời
Khi người hiểu được chính tôi
Cũng là lúc thấy đất trời rộng hơn
Buông đi kiêu ngạo thiệt hơn
Tâm hồn sẽ nhẹ như cơn gió chiều
Một đời chẳng có bao nhiêu
Sống sao chân thật là điều quý thay.
Bài Thơ lục bát – Chương 7
Sự thật về cái tôi
Con người sinh giữa cuộc đời
Mang theo bản ngã bên người lớn lên
Có khi chỉ một lời quên
Mà lòng nổi sóng ưu phiền không nguôi
Có khi hơn thua một lời
Làm cho tình nghĩa một thời cách xa
Cái tôi như chiếc mặt nạ
Che đi sâu thẳm thật thà bên trong
Khi người quá muốn thắng lòng
Sẽ quên mất cả cảm thông dịu dàng
Muốn mình luôn đúng vẻ vang
Muốn người công nhận mới an tâm hồn
Nhưng đời đâu mãi vuông tròn
Ai rồi cũng có héo hon tháng ngày
Hoa kia vẫn nở mỗi ngày
Đâu cần thiên hạ khen hay mới cười
Mặt trời soi sáng muôn nơi
Đâu cần ai phải một lời ngợi ca
Con người cũng giống như hoa
Sống bằng giá trị thật thà bên trong
Nếu tâm còn mãi tranh công
Thì lòng khó được thong dong bình yên
Một người hiểu được chính mình
Sẽ không hơn thua chuyện tình thế gian
Biết im khi phải luận bàn
Biết lui một bước nhẹ nhàng hơn thua
ời người qua những nắng mưa
Điều còn ở lại là vừa yêu thương
Không cần chứng tỏ trên đường
Mà cần giữ được tâm hồn an nhiên
Chiến thắng lớn nhất không riêng
Là hơn thiên hạ bạc tiền ngoài kia
Mà là thắng được sân si
Thắng lòng nóng giận nhiều khi trong đời
Khi người hiểu được chính tôi
Cũng là lúc thấy đất trời rộng hơn
Buông đi kiêu ngạo thiệt hơn
Tâm hồn sẽ nhẹ như cơn gió chiều
Một đời chẳng có bao nhiêu
Sống sao chân thật là điều quý thay.
HNI 22/5/205
Bài Thơ lục bát – Chương 7
Sự thật về cái tôi
Con người sinh giữa cuộc đời
Mang theo bản ngã bên người lớn lên
Có khi chỉ một lời quên
Mà lòng nổi sóng ưu phiền không nguôi
Có khi hơn thua một lời
Làm cho tình nghĩa một thời cách xa
Cái tôi như chiếc mặt nạ
Che đi sâu thẳm thật thà bên trong
Khi người quá muốn thắng lòng
Sẽ quên mất cả cảm thông dịu dàng
Muốn mình luôn đúng vẻ vang
Muốn người công nhận mới an tâm hồn
Nhưng đời đâu mãi vuông tròn
Ai rồi cũng có héo hon tháng ngày
Hoa kia vẫn nở mỗi ngày
Đâu cần thiên hạ khen hay mới cười
Mặt trời soi sáng muôn nơi
Đâu cần ai phải một lời ngợi ca
Con người cũng giống như hoa
Sống bằng giá trị thật thà bên trong
Nếu tâm còn mãi tranh công
Thì lòng khó được thong dong bình yên
Một người hiểu được chính mình
Sẽ không hơn thua chuyện tình thế gian
Biết im khi phải luận bàn
Biết lui một bước nhẹ nhàng hơn thua
ời người qua những nắng mưa
Điều còn ở lại là vừa yêu thương
Không cần chứng tỏ trên đường
Mà cần giữ được tâm hồn an nhiên
Chiến thắng lớn nhất không riêng
Là hơn thiên hạ bạc tiền ngoài kia
Mà là thắng được sân si
Thắng lòng nóng giận nhiều khi trong đời
Khi người hiểu được chính tôi
Cũng là lúc thấy đất trời rộng hơn
Buông đi kiêu ngạo thiệt hơn
Tâm hồn sẽ nhẹ như cơn gió chiều
Một đời chẳng có bao nhiêu
Sống sao chân thật là điều quý thay.