HNI 22/5/2026
Thơ lục bát – Chương 8
Con người đang sống theo lập trình xã hội
Con người từ lúc lớn lên
Bao điều xã hội gọi tên mỗi ngày
Phải luôn học giỏi từ đây
Phải nên thành đạt mới hay với đời
Dần dần quên mất chính tôi
Sống theo ánh mắt của người quanh ta
Nhiều khi chẳng biết thật ra
Điều mình mong muốn hay là ai mong
Đời như guồng máy quay vòng
Học hành công việc chất chồng tháng năm
Có người lặng lẽ âm thầm
Mang theo áp lực trong tâm chẳng rời
Mạng đời muôn vạn tiếng cười
Mà lòng vẫn thấy chơi vơi lạ thường
Bao người chạy giữa phố phường
Chỉ mong được gọi thành công với đời
Nhưng khi đêm xuống lặng rồi
Lại nghe trống vắng trong nơi tâm hồn
Con người bị cuốn từng cơn
Thông tin, hình ảnh thiệt hơn mỗi ngày
Thấy ai cuộc sống đủ đầy
Rồi mang so sánh chất đầy lòng ta
Có người che giấu xót xa
Bằng bao hình ảnh kiêu sa bên ngoài
Sống lâu trong chiếc mặt nạ
Dần quên tiếng nói thật thà trong tim
Đời người như một cánh chim
Nếu không tự biết sẽ chìm giữa đông
Tự do chẳng phải ngoài không
Mà là thoát khỏi trong lòng áp giam
Biết mình không sống vì fame
Không vì ánh mắt khen chê ngoài đời
Mỗi người một khoảng trời riêng
Một hoa một sắc một miền nở hương
Không cần sống giống đám đông
Chỉ cần chân thật với lòng là vui
Khi người hiểu được chính tôi
Sẽ không còn mãi chạy hoài hơn thua
Biết dừng giữa những nắng mưa
Lắng nghe tâm thức cho vừa bình an
Giữa đời vội vã nhân gian
Ai còn giữ được tâm lành quý thay
Mai này nhìn lại tháng ngày
Ta không tiếc nuối vì sống thật lòng.
Thơ lục bát – Chương 8
Con người đang sống theo lập trình xã hội
Con người từ lúc lớn lên
Bao điều xã hội gọi tên mỗi ngày
Phải luôn học giỏi từ đây
Phải nên thành đạt mới hay với đời
Dần dần quên mất chính tôi
Sống theo ánh mắt của người quanh ta
Nhiều khi chẳng biết thật ra
Điều mình mong muốn hay là ai mong
Đời như guồng máy quay vòng
Học hành công việc chất chồng tháng năm
Có người lặng lẽ âm thầm
Mang theo áp lực trong tâm chẳng rời
Mạng đời muôn vạn tiếng cười
Mà lòng vẫn thấy chơi vơi lạ thường
Bao người chạy giữa phố phường
Chỉ mong được gọi thành công với đời
Nhưng khi đêm xuống lặng rồi
Lại nghe trống vắng trong nơi tâm hồn
Con người bị cuốn từng cơn
Thông tin, hình ảnh thiệt hơn mỗi ngày
Thấy ai cuộc sống đủ đầy
Rồi mang so sánh chất đầy lòng ta
Có người che giấu xót xa
Bằng bao hình ảnh kiêu sa bên ngoài
Sống lâu trong chiếc mặt nạ
Dần quên tiếng nói thật thà trong tim
Đời người như một cánh chim
Nếu không tự biết sẽ chìm giữa đông
Tự do chẳng phải ngoài không
Mà là thoát khỏi trong lòng áp giam
Biết mình không sống vì fame
Không vì ánh mắt khen chê ngoài đời
Mỗi người một khoảng trời riêng
Một hoa một sắc một miền nở hương
Không cần sống giống đám đông
Chỉ cần chân thật với lòng là vui
Khi người hiểu được chính tôi
Sẽ không còn mãi chạy hoài hơn thua
Biết dừng giữa những nắng mưa
Lắng nghe tâm thức cho vừa bình an
Giữa đời vội vã nhân gian
Ai còn giữ được tâm lành quý thay
Mai này nhìn lại tháng ngày
Ta không tiếc nuối vì sống thật lòng.
HNI 22/5/2026
Thơ lục bát – Chương 8
Con người đang sống theo lập trình xã hội
Con người từ lúc lớn lên
Bao điều xã hội gọi tên mỗi ngày
Phải luôn học giỏi từ đây
Phải nên thành đạt mới hay với đời
Dần dần quên mất chính tôi
Sống theo ánh mắt của người quanh ta
Nhiều khi chẳng biết thật ra
Điều mình mong muốn hay là ai mong
Đời như guồng máy quay vòng
Học hành công việc chất chồng tháng năm
Có người lặng lẽ âm thầm
Mang theo áp lực trong tâm chẳng rời
Mạng đời muôn vạn tiếng cười
Mà lòng vẫn thấy chơi vơi lạ thường
Bao người chạy giữa phố phường
Chỉ mong được gọi thành công với đời
Nhưng khi đêm xuống lặng rồi
Lại nghe trống vắng trong nơi tâm hồn
Con người bị cuốn từng cơn
Thông tin, hình ảnh thiệt hơn mỗi ngày
Thấy ai cuộc sống đủ đầy
Rồi mang so sánh chất đầy lòng ta
Có người che giấu xót xa
Bằng bao hình ảnh kiêu sa bên ngoài
Sống lâu trong chiếc mặt nạ
Dần quên tiếng nói thật thà trong tim
Đời người như một cánh chim
Nếu không tự biết sẽ chìm giữa đông
Tự do chẳng phải ngoài không
Mà là thoát khỏi trong lòng áp giam
Biết mình không sống vì fame
Không vì ánh mắt khen chê ngoài đời
Mỗi người một khoảng trời riêng
Một hoa một sắc một miền nở hương
Không cần sống giống đám đông
Chỉ cần chân thật với lòng là vui
Khi người hiểu được chính tôi
Sẽ không còn mãi chạy hoài hơn thua
Biết dừng giữa những nắng mưa
Lắng nghe tâm thức cho vừa bình an
Giữa đời vội vã nhân gian
Ai còn giữ được tâm lành quý thay
Mai này nhìn lại tháng ngày
Ta không tiếc nuối vì sống thật lòng.