HNI 23/5/2026
Thơ lục bát – Chương 9
Tại sao con người sợ cô đơn
Con người giữa chốn nhân gian
Ai mà chẳng muốn được gần yêu thương
Một lời chia sẻ bên đường
Cũng làm ấm lại nỗi buồn trong tim
Có người lặng lẽ đi tìm
Một nơi thấu hiểu nỗi niềm riêng mang
Giữa đời phố thị vội vàng
Nhiều người vẫn thấy hoang mang một mình
Bên ngoài đông đúc bóng hình
Mà trong sâu thẳm lặng thinh cô sầu
vàó 6 người giấu nỗi đau sâu
Bằng bao tiếng cười phía sau mỗi ngày
Mạng đời kết nối thật dày
Mà sao khoảng cách vẫn đầy trong tâm
Con người cứ mãi âm thầm
Sợ khi đối diện nội tâm của mình
Sợ nghe khoảng lặng lặng thinh
Sợ bao cảm xúc vô hình hiện ra
Những điều giấu kín thật thà
Những niềm tổn thương chưa qua tháng ngày
Nên người cứ mãi mê say
Tìm nơi náo nhiệt để quên cô phòng
Nhưng rồi giữa những đám đông
Có khi lại thấy tâm hồn lẻ loi
Cô đơn chẳng phải chỉ thôi
Không người bên cạnh giữa đời quanh ta
Mà là chẳng có ai mà
Hiểu được sâu thẳm thật thà bên trong
Một lời chân thật cảm thông
Đôi khi quý giá hơn dòng bạc vàng
Một người bên cạnh dịu dàng
Cũng làm cuộc sống ngập tràn bình yên
Khi người hiểu được chính mình
Sẽ không còn quá lặng thinh sợ buồn
Biết yêu từng phút cô đơn
Để nghe rõ tiếng tâm hồn gọi tên
Đời người như áng mây êm
Đến đi rồi cũng nhẹ mềm thời gian
Điều còn ở lại nhân gian
Là bao kết nối chân thành yêu thương
Nếu lòng còn biết vấn vương
Biết trao ánh mắt dịu dàng cho nhau
Thì dù đi hết biển dâu
Con người vẫn thấy nhiệm màu thế gian.
Thơ lục bát – Chương 9
Tại sao con người sợ cô đơn
Con người giữa chốn nhân gian
Ai mà chẳng muốn được gần yêu thương
Một lời chia sẻ bên đường
Cũng làm ấm lại nỗi buồn trong tim
Có người lặng lẽ đi tìm
Một nơi thấu hiểu nỗi niềm riêng mang
Giữa đời phố thị vội vàng
Nhiều người vẫn thấy hoang mang một mình
Bên ngoài đông đúc bóng hình
Mà trong sâu thẳm lặng thinh cô sầu
vàó 6 người giấu nỗi đau sâu
Bằng bao tiếng cười phía sau mỗi ngày
Mạng đời kết nối thật dày
Mà sao khoảng cách vẫn đầy trong tâm
Con người cứ mãi âm thầm
Sợ khi đối diện nội tâm của mình
Sợ nghe khoảng lặng lặng thinh
Sợ bao cảm xúc vô hình hiện ra
Những điều giấu kín thật thà
Những niềm tổn thương chưa qua tháng ngày
Nên người cứ mãi mê say
Tìm nơi náo nhiệt để quên cô phòng
Nhưng rồi giữa những đám đông
Có khi lại thấy tâm hồn lẻ loi
Cô đơn chẳng phải chỉ thôi
Không người bên cạnh giữa đời quanh ta
Mà là chẳng có ai mà
Hiểu được sâu thẳm thật thà bên trong
Một lời chân thật cảm thông
Đôi khi quý giá hơn dòng bạc vàng
Một người bên cạnh dịu dàng
Cũng làm cuộc sống ngập tràn bình yên
Khi người hiểu được chính mình
Sẽ không còn quá lặng thinh sợ buồn
Biết yêu từng phút cô đơn
Để nghe rõ tiếng tâm hồn gọi tên
Đời người như áng mây êm
Đến đi rồi cũng nhẹ mềm thời gian
Điều còn ở lại nhân gian
Là bao kết nối chân thành yêu thương
Nếu lòng còn biết vấn vương
Biết trao ánh mắt dịu dàng cho nhau
Thì dù đi hết biển dâu
Con người vẫn thấy nhiệm màu thế gian.
HNI 23/5/2026
Thơ lục bát – Chương 9
Tại sao con người sợ cô đơn
Con người giữa chốn nhân gian
Ai mà chẳng muốn được gần yêu thương
Một lời chia sẻ bên đường
Cũng làm ấm lại nỗi buồn trong tim
Có người lặng lẽ đi tìm
Một nơi thấu hiểu nỗi niềm riêng mang
Giữa đời phố thị vội vàng
Nhiều người vẫn thấy hoang mang một mình
Bên ngoài đông đúc bóng hình
Mà trong sâu thẳm lặng thinh cô sầu
vàó 6 người giấu nỗi đau sâu
Bằng bao tiếng cười phía sau mỗi ngày
Mạng đời kết nối thật dày
Mà sao khoảng cách vẫn đầy trong tâm
Con người cứ mãi âm thầm
Sợ khi đối diện nội tâm của mình
Sợ nghe khoảng lặng lặng thinh
Sợ bao cảm xúc vô hình hiện ra
Những điều giấu kín thật thà
Những niềm tổn thương chưa qua tháng ngày
Nên người cứ mãi mê say
Tìm nơi náo nhiệt để quên cô phòng
Nhưng rồi giữa những đám đông
Có khi lại thấy tâm hồn lẻ loi
Cô đơn chẳng phải chỉ thôi
Không người bên cạnh giữa đời quanh ta
Mà là chẳng có ai mà
Hiểu được sâu thẳm thật thà bên trong
Một lời chân thật cảm thông
Đôi khi quý giá hơn dòng bạc vàng
Một người bên cạnh dịu dàng
Cũng làm cuộc sống ngập tràn bình yên
Khi người hiểu được chính mình
Sẽ không còn quá lặng thinh sợ buồn
Biết yêu từng phút cô đơn
Để nghe rõ tiếng tâm hồn gọi tên
Đời người như áng mây êm
Đến đi rồi cũng nhẹ mềm thời gian
Điều còn ở lại nhân gian
Là bao kết nối chân thành yêu thương
Nếu lòng còn biết vấn vương
Biết trao ánh mắt dịu dàng cho nhau
Thì dù đi hết biển dâu
Con người vẫn thấy nhiệm màu thế gian.