HNI 23/6/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: TRỒNG CÂY CHO THẾ HỆ MAI SAU
Có người gieo hạt âm thầm
Không vì lợi ích trăm năm cho mình
Mà vì thế hệ tương lai
Mai sau còn có màu xanh đất trời
Giữa thời khói bụi muôn nơi
Con người dần mất khoảng trời bình an
Rừng xanh thưa vắng dần tan
Dòng sông mỏi mệt giữa ngàn thương đau
Có người trăn trở từ lâu
Làm sao giữ lấy sắc màu thiên nhiên
Làm sao cho những thế hệ
Còn nghe gió hát bên triền rừng xanh
Từ trong khát vọng an lành
Những rừng dược liệu bắt đầu mọc lên
Không chỉ tạo thuốc chữa lành
Mà còn chữa cả tâm hồn nhân gian
Những hàng cây đứng dịu dàng
Như đang ôm lấy muôn ngàn bình yên
Con người trở lại thiên nhiên
Học nghe hơi thở dịu hiền cỏ cây
Buổi chiều đi giữa rừng xanh
Nghe lòng nhẹ lại sau ngày nổi trôi
Không còn vội vã hơn thua
Không còn áp lực chen đua cuộc đời
Rừng như ôm lấy con người
Xóa đi mỏi mệt giữa thời gian qua
Những cây thuốc quý nở hoa
Mang theo sự sống chan hòa yêu thương
Một nền kinh tế xanh hơn
Không còn tàn phá quê hương đất trời
Làm giàu bằng những điều lành
Giữ cho thiên nhiên mãi xanh mai sau
Không chỉ lợi ích nhiệm màu
Mà còn giữ lại sắc màu nhân sinh
Một khu rừng nhỏ hồi sinh
Có khi cứu cả hành tinh mai này
Con người rồi sẽ hiểu ra
Không ai tồn tại nếu xa thiên nhiên
Không khí nước sạch bình yên
Mới là tài sản thiêng liêng nhất đời
Một ngày trên khắp muôn nơi
Những rừng cây mới xanh tươi mọc dần
Những cộng đồng biết góp phần
Giữ cho trái đất trong ngần yêu thương
Rồi mai thế hệ quê hương
Sẽ còn nhìn thấy con đường màu xanh
Sẽ còn nghe tiếng chim lành
Bay qua rừng thuốc yên bình sớm mai
Bởi điều quý nhất trên đời
Không là vật chất sáng ngời phù vân
Mà là giữ được thiên nhiên
Cho bao thế hệ nối liền tương lai.
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: TRỒNG CÂY CHO THẾ HỆ MAI SAU
Có người gieo hạt âm thầm
Không vì lợi ích trăm năm cho mình
Mà vì thế hệ tương lai
Mai sau còn có màu xanh đất trời
Giữa thời khói bụi muôn nơi
Con người dần mất khoảng trời bình an
Rừng xanh thưa vắng dần tan
Dòng sông mỏi mệt giữa ngàn thương đau
Có người trăn trở từ lâu
Làm sao giữ lấy sắc màu thiên nhiên
Làm sao cho những thế hệ
Còn nghe gió hát bên triền rừng xanh
Từ trong khát vọng an lành
Những rừng dược liệu bắt đầu mọc lên
Không chỉ tạo thuốc chữa lành
Mà còn chữa cả tâm hồn nhân gian
Những hàng cây đứng dịu dàng
Như đang ôm lấy muôn ngàn bình yên
Con người trở lại thiên nhiên
Học nghe hơi thở dịu hiền cỏ cây
Buổi chiều đi giữa rừng xanh
Nghe lòng nhẹ lại sau ngày nổi trôi
Không còn vội vã hơn thua
Không còn áp lực chen đua cuộc đời
Rừng như ôm lấy con người
Xóa đi mỏi mệt giữa thời gian qua
Những cây thuốc quý nở hoa
Mang theo sự sống chan hòa yêu thương
Một nền kinh tế xanh hơn
Không còn tàn phá quê hương đất trời
Làm giàu bằng những điều lành
Giữ cho thiên nhiên mãi xanh mai sau
Không chỉ lợi ích nhiệm màu
Mà còn giữ lại sắc màu nhân sinh
Một khu rừng nhỏ hồi sinh
Có khi cứu cả hành tinh mai này
Con người rồi sẽ hiểu ra
Không ai tồn tại nếu xa thiên nhiên
Không khí nước sạch bình yên
Mới là tài sản thiêng liêng nhất đời
Một ngày trên khắp muôn nơi
Những rừng cây mới xanh tươi mọc dần
Những cộng đồng biết góp phần
Giữ cho trái đất trong ngần yêu thương
Rồi mai thế hệ quê hương
Sẽ còn nhìn thấy con đường màu xanh
Sẽ còn nghe tiếng chim lành
Bay qua rừng thuốc yên bình sớm mai
Bởi điều quý nhất trên đời
Không là vật chất sáng ngời phù vân
Mà là giữ được thiên nhiên
Cho bao thế hệ nối liền tương lai.
HNI 23/6/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: TRỒNG CÂY CHO THẾ HỆ MAI SAU
Có người gieo hạt âm thầm
Không vì lợi ích trăm năm cho mình
Mà vì thế hệ tương lai
Mai sau còn có màu xanh đất trời
Giữa thời khói bụi muôn nơi
Con người dần mất khoảng trời bình an
Rừng xanh thưa vắng dần tan
Dòng sông mỏi mệt giữa ngàn thương đau
Có người trăn trở từ lâu
Làm sao giữ lấy sắc màu thiên nhiên
Làm sao cho những thế hệ
Còn nghe gió hát bên triền rừng xanh
Từ trong khát vọng an lành
Những rừng dược liệu bắt đầu mọc lên
Không chỉ tạo thuốc chữa lành
Mà còn chữa cả tâm hồn nhân gian
Những hàng cây đứng dịu dàng
Như đang ôm lấy muôn ngàn bình yên
Con người trở lại thiên nhiên
Học nghe hơi thở dịu hiền cỏ cây
Buổi chiều đi giữa rừng xanh
Nghe lòng nhẹ lại sau ngày nổi trôi
Không còn vội vã hơn thua
Không còn áp lực chen đua cuộc đời
Rừng như ôm lấy con người
Xóa đi mỏi mệt giữa thời gian qua
Những cây thuốc quý nở hoa
Mang theo sự sống chan hòa yêu thương
Một nền kinh tế xanh hơn
Không còn tàn phá quê hương đất trời
Làm giàu bằng những điều lành
Giữ cho thiên nhiên mãi xanh mai sau
Không chỉ lợi ích nhiệm màu
Mà còn giữ lại sắc màu nhân sinh
Một khu rừng nhỏ hồi sinh
Có khi cứu cả hành tinh mai này
Con người rồi sẽ hiểu ra
Không ai tồn tại nếu xa thiên nhiên
Không khí nước sạch bình yên
Mới là tài sản thiêng liêng nhất đời
Một ngày trên khắp muôn nơi
Những rừng cây mới xanh tươi mọc dần
Những cộng đồng biết góp phần
Giữ cho trái đất trong ngần yêu thương
Rồi mai thế hệ quê hương
Sẽ còn nhìn thấy con đường màu xanh
Sẽ còn nghe tiếng chim lành
Bay qua rừng thuốc yên bình sớm mai
Bởi điều quý nhất trên đời
Không là vật chất sáng ngời phù vân
Mà là giữ được thiên nhiên
Cho bao thế hệ nối liền tương lai.