HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 15: NGÔI LÀNG CHỮA LÀNH CON NGƯỜI
Giữa thời vội vã nhân gian
Con người mỏi mệt giữa ngàn áp lực
Bao người thức giữa đêm sâu
Mà lòng trống rỗng u sầu cô đơn
Có người thành đạt nhiều hơn
Mà không tìm thấy tâm hồn bình an
Có người sống giữa phố phường
Mà như lạc giữa đoạn trường nhân sinh
Từ trong trăn trở lặng thinh
Một ngôi làng chữa tâm mình sinh ra
Không chỉ nhà cửa chan hòa
Mà là nơi để người ta hồi sinh
Chữa lành cả thể xác mình
Lẫn bao thương tổn trong tim tháng ngày
Cho người được sống chậm thôi
Nghe từng hơi thở giữa trời bình yên
Buổi sáng bước giữa rừng thiền
Nghe chim cất tiếng dịu hiền ban mai
Nắng vàng rơi nhẹ trên vai
Gió lay cành lá nối dài bình an
Con người trở lại tự nhiên
Như cây tìm lại cội nguồn đất sâu
Một giờ tĩnh lặng nhiệm màu
Có khi chữa được biết bao nỗi lòng
Thiền không xa lạ mênh mông
Mà là quay lại bên trong chính mình
Nghe tim còn nhịp yên bình
Nghe tâm còn chút chân tình yêu thương
Thiên nhiên như mẹ quê hương
Âm thầm ôm lấy đoạn trường nhân gian
Những hàng cây đứng dịu dàng
Như đang xoa dịu muôn ngàn khổ đau
Một hồ nước giữa rừng sâu
Cũng làm lòng nhẹ nhiệm màu bình yên
Người thôi chạy giữa ưu phiền
Thôi mang áp lực nối liền tháng năm
Học yêu từng phút âm thầm
Học nghe sự sống đang nằm quanh ta
Một cộng đồng biết chan hòa
Sẽ là nơi chữa lòng ta mỗi ngày
Không ai cô độc nơi này
Không ai đánh mất vòng tay nghĩa tình
Khi người được chữa tâm mình
Sẽ mang ánh sáng hồi sinh cho đời
Một nền văn minh tương lai
Không chỉ máy móc sáng ngời cao xa
Mà còn biết giữ hồn ta
Giữ cho con người chan hòa yêu thương
Một ngày trên khắp quê hương
Sẽ cần những chốn bình thường như đây
Những “Ngôi Làng Chữa Lành” này
Sẽ thành hy vọng đổi thay nhân loài
Bởi điều quý nhất trên đời
Là khi tâm được thảnh thơi bình an
Và rồi giữa chốn nhân gian
Con người sẽ sống dịu dàng hơn xưa.
BÀI THƠ CHƯƠNG 15: NGÔI LÀNG CHỮA LÀNH CON NGƯỜI
Giữa thời vội vã nhân gian
Con người mỏi mệt giữa ngàn áp lực
Bao người thức giữa đêm sâu
Mà lòng trống rỗng u sầu cô đơn
Có người thành đạt nhiều hơn
Mà không tìm thấy tâm hồn bình an
Có người sống giữa phố phường
Mà như lạc giữa đoạn trường nhân sinh
Từ trong trăn trở lặng thinh
Một ngôi làng chữa tâm mình sinh ra
Không chỉ nhà cửa chan hòa
Mà là nơi để người ta hồi sinh
Chữa lành cả thể xác mình
Lẫn bao thương tổn trong tim tháng ngày
Cho người được sống chậm thôi
Nghe từng hơi thở giữa trời bình yên
Buổi sáng bước giữa rừng thiền
Nghe chim cất tiếng dịu hiền ban mai
Nắng vàng rơi nhẹ trên vai
Gió lay cành lá nối dài bình an
Con người trở lại tự nhiên
Như cây tìm lại cội nguồn đất sâu
Một giờ tĩnh lặng nhiệm màu
Có khi chữa được biết bao nỗi lòng
Thiền không xa lạ mênh mông
Mà là quay lại bên trong chính mình
Nghe tim còn nhịp yên bình
Nghe tâm còn chút chân tình yêu thương
Thiên nhiên như mẹ quê hương
Âm thầm ôm lấy đoạn trường nhân gian
Những hàng cây đứng dịu dàng
Như đang xoa dịu muôn ngàn khổ đau
Một hồ nước giữa rừng sâu
Cũng làm lòng nhẹ nhiệm màu bình yên
Người thôi chạy giữa ưu phiền
Thôi mang áp lực nối liền tháng năm
Học yêu từng phút âm thầm
Học nghe sự sống đang nằm quanh ta
Một cộng đồng biết chan hòa
Sẽ là nơi chữa lòng ta mỗi ngày
Không ai cô độc nơi này
Không ai đánh mất vòng tay nghĩa tình
Khi người được chữa tâm mình
Sẽ mang ánh sáng hồi sinh cho đời
Một nền văn minh tương lai
Không chỉ máy móc sáng ngời cao xa
Mà còn biết giữ hồn ta
Giữ cho con người chan hòa yêu thương
Một ngày trên khắp quê hương
Sẽ cần những chốn bình thường như đây
Những “Ngôi Làng Chữa Lành” này
Sẽ thành hy vọng đổi thay nhân loài
Bởi điều quý nhất trên đời
Là khi tâm được thảnh thơi bình an
Và rồi giữa chốn nhân gian
Con người sẽ sống dịu dàng hơn xưa.
HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 15: NGÔI LÀNG CHỮA LÀNH CON NGƯỜI
Giữa thời vội vã nhân gian
Con người mỏi mệt giữa ngàn áp lực
Bao người thức giữa đêm sâu
Mà lòng trống rỗng u sầu cô đơn
Có người thành đạt nhiều hơn
Mà không tìm thấy tâm hồn bình an
Có người sống giữa phố phường
Mà như lạc giữa đoạn trường nhân sinh
Từ trong trăn trở lặng thinh
Một ngôi làng chữa tâm mình sinh ra
Không chỉ nhà cửa chan hòa
Mà là nơi để người ta hồi sinh
Chữa lành cả thể xác mình
Lẫn bao thương tổn trong tim tháng ngày
Cho người được sống chậm thôi
Nghe từng hơi thở giữa trời bình yên
Buổi sáng bước giữa rừng thiền
Nghe chim cất tiếng dịu hiền ban mai
Nắng vàng rơi nhẹ trên vai
Gió lay cành lá nối dài bình an
Con người trở lại tự nhiên
Như cây tìm lại cội nguồn đất sâu
Một giờ tĩnh lặng nhiệm màu
Có khi chữa được biết bao nỗi lòng
Thiền không xa lạ mênh mông
Mà là quay lại bên trong chính mình
Nghe tim còn nhịp yên bình
Nghe tâm còn chút chân tình yêu thương
Thiên nhiên như mẹ quê hương
Âm thầm ôm lấy đoạn trường nhân gian
Những hàng cây đứng dịu dàng
Như đang xoa dịu muôn ngàn khổ đau
Một hồ nước giữa rừng sâu
Cũng làm lòng nhẹ nhiệm màu bình yên
Người thôi chạy giữa ưu phiền
Thôi mang áp lực nối liền tháng năm
Học yêu từng phút âm thầm
Học nghe sự sống đang nằm quanh ta
Một cộng đồng biết chan hòa
Sẽ là nơi chữa lòng ta mỗi ngày
Không ai cô độc nơi này
Không ai đánh mất vòng tay nghĩa tình
Khi người được chữa tâm mình
Sẽ mang ánh sáng hồi sinh cho đời
Một nền văn minh tương lai
Không chỉ máy móc sáng ngời cao xa
Mà còn biết giữ hồn ta
Giữ cho con người chan hòa yêu thương
Một ngày trên khắp quê hương
Sẽ cần những chốn bình thường như đây
Những “Ngôi Làng Chữa Lành” này
Sẽ thành hy vọng đổi thay nhân loài
Bởi điều quý nhất trên đời
Là khi tâm được thảnh thơi bình an
Và rồi giữa chốn nhân gian
Con người sẽ sống dịu dàng hơn xưa.