HNI 23/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 32
NGƯỜI LINH HOẠT SẼ SINH TỒN

Thế gian thay đổi không ngừng,
Hôm nay yên ổn mai chừng khác xa.
Dòng đời như gió đi qua,
Ai còn đứng mãi sẽ nhòa phía sau.

Có người sợ bước qua đau,
Giữ hoài lối cũ bạc màu thời gian.
Đến khi thế sự sang trang,
Mới hay cơ hội nhẹ nhàng rời đi.

Cây tre cúi giữa bão ghì,
Mềm nhưng không gãy trước khi bình yên.
Con người cũng phải vươn lên,
Biết thay đổi để mạnh bền dài lâu.

Không ai giỏi mãi từ đầu,
Mọi điều hiểu biết bắt cầu học thêm.
Từng trang sách mỗi đêm đêm,
Âm thầm bồi đắp cho tim sáng ngời.

Người đi trước chẳng hơn người,
Chỉ là họ dám đổi đời chính mình.
Dám đi qua những lặng thinh,
Dám tin phía trước bình minh đang chờ.

Cuộc đời chẳng giống bài thơ,
Không luôn bằng phẳng như mơ trong lòng.
Có khi giông bão mênh mông,
Để ta học cách vượt dòng khó khăn.

Người linh hoạt chẳng phân vân,
Khi thời thế đổi họ cần đổi theo.
Không vì sợ hãi cheo leo,
Mà lùi bước giữa bao điều mới tinh.

Có người than trách phận mình,
Có người học hỏi hành trình vươn cao.
Chỉ khác suy nghĩ ban đầu,
Mà tương lai đã đổi màu khác xa.

Học thêm một chút hôm qua,
Ngày mai tri thức nở hoa trong lòng.
Từng ngày cố gắng âm thầm,
Sẽ thành sức mạnh vượt ngàn bão giông.

Đừng lo tuổi đã quá đông,
Chỉ cần còn muốn trong lòng tiến lên.
Không ai thay đổi tức thì,
Nhưng từng bước nhỏ sẽ đi rất dài.

Khi công nghệ phủ tương lai,
Người biết thích ứng sẽ hoài vững chân.
Kẻ luôn sợ hãi phân vân,
Dễ bị bỏ lại giữa tầng đổi thay.

Hãy như dòng nước đêm ngày,
Qua bao ghềnh đá vẫn đầy niềm tin.
Mềm nhưng chẳng dễ lặng im,
Uyển chuyển mà vẫn giữ tim kiên cường.

Đời người đẹp nhất đoạn đường,
Không phải đứng mãi giữa vùng an nhiên.
Mà là dám bước về miền,
Mới dù phía trước chưa liền bình yên.

Vì trong thế giới đảo điên,
Người luôn học hỏi sẽ bền tương lai.
Người không bỏ cuộc giữa đời,
Sẽ là người đến chân trời cuối cùng.
Đọc thêm
HNI 23/5 BÀI THƠ CHƯƠNG 32 NGƯỜI LINH HOẠT SẼ SINH TỒN Thế gian thay đổi không ngừng, Hôm nay yên ổn mai chừng khác xa. Dòng đời như gió đi qua, Ai còn đứng mãi sẽ nhòa phía sau. Có người sợ bước qua đau, Giữ hoài lối cũ bạc màu thời gian. Đến khi thế sự sang trang, Mới hay cơ hội nhẹ nhàng rời đi. Cây tre cúi giữa bão ghì, Mềm nhưng không gãy trước khi bình yên. Con người cũng phải vươn lên, Biết thay đổi để mạnh bền dài lâu. Không ai giỏi mãi từ đầu, Mọi điều hiểu biết bắt cầu học thêm. Từng trang sách mỗi đêm đêm, Âm thầm bồi đắp cho tim sáng ngời. Người đi trước chẳng hơn người, Chỉ là họ dám đổi đời chính mình. Dám đi qua những lặng thinh, Dám tin phía trước bình minh đang chờ. Cuộc đời chẳng giống bài thơ, Không luôn bằng phẳng như mơ trong lòng. Có khi giông bão mênh mông, Để ta học cách vượt dòng khó khăn. Người linh hoạt chẳng phân vân, Khi thời thế đổi họ cần đổi theo. Không vì sợ hãi cheo leo, Mà lùi bước giữa bao điều mới tinh. Có người than trách phận mình, Có người học hỏi hành trình vươn cao. Chỉ khác suy nghĩ ban đầu, Mà tương lai đã đổi màu khác xa. Học thêm một chút hôm qua, Ngày mai tri thức nở hoa trong lòng. Từng ngày cố gắng âm thầm, Sẽ thành sức mạnh vượt ngàn bão giông. Đừng lo tuổi đã quá đông, Chỉ cần còn muốn trong lòng tiến lên. Không ai thay đổi tức thì, Nhưng từng bước nhỏ sẽ đi rất dài. Khi công nghệ phủ tương lai, Người biết thích ứng sẽ hoài vững chân. Kẻ luôn sợ hãi phân vân, Dễ bị bỏ lại giữa tầng đổi thay. Hãy như dòng nước đêm ngày, Qua bao ghềnh đá vẫn đầy niềm tin. Mềm nhưng chẳng dễ lặng im, Uyển chuyển mà vẫn giữ tim kiên cường. Đời người đẹp nhất đoạn đường, Không phải đứng mãi giữa vùng an nhiên. Mà là dám bước về miền, Mới dù phía trước chưa liền bình yên. Vì trong thế giới đảo điên, Người luôn học hỏi sẽ bền tương lai. Người không bỏ cuộc giữa đời, Sẽ là người đến chân trời cuối cùng. Đọc thêm
Like
Love
10
0 Comments 0 Shares