HNI 23/5/26
Thơ lục bát – Chương 10
Thức tỉnh khỏi cuộc sống máy móc
Đời người như chiếc quay vòng
Bao ngày lặp lại giữa dòng thời gian
Sáng đi tất bật vội vàng
Tối về mệt mỏi lại mang ưu phiền
Có người sống giữa bình yên
Mà lòng trống rỗng chẳng tìm thấy ta
Bao năm xuôi ngược bôn ba
Đến khi dừng lại mới là hoang mang
Hỏi lòng giữa cõi nhân gian
Ta đang thật sống hay đang tồn tại?
Cuộc đời như guồng máy quay
Con người nhiều lúc mê say vô hình
Buồn vui giận dữ lặng thinh
Đều do cảm xúc điều khiển tâm mình
Một lời cũng dễ nổi sân
Một câu đánh giá âm thầm tổn thương
Tâm như sóng giữa đại dương
Không yên nên mãi vấn vương não nề
Con người quên mất lối về
Về nơi sâu thẳm cận kề trong tim
Ngày ngày chạy mãi đi tìm
Điều chi chẳng biết khiến mình an vui
Sống mà chẳng biết mỉm cười
Với bông hoa nhỏ bên đời nở ra
Chẳng nghe tiếng gió hiền hòa
Chẳng nhìn ánh nắng chan hòa ban mai
Bao điều đẹp đẽ quanh đây
Vì tâm quá vội nên nay bỏ quên
Thức tỉnh chẳng phải gọi tên
Điều gì huyền bí cao trên cõi đời
Mà là giây phút con người
Biết quay nhìn lại khoảng trời nội tâm
Biết khi cảm xúc âm thầm
Không để nóng giận cuốn tâm đi hoài
Biết dừng giữa những tháng ngày
Hít sâu hơi thở nghe đầy bình an
Một chiều ngắm áng mây tan
Cũng là hạnh phúc dịu dàng nhân sinh
Người còn hiểu được chính mình
Là còn giữ được an bình trong tim
Đời người như một cánh chim
Bay qua năm tháng lặng im vô thường
Nếu ta sống có yêu thương
Có niềm tỉnh thức trên đường đi qua
Thì dù giông bão phong ba
Tâm hồn vẫn giữ chan hòa an nhiên.
Thơ lục bát – Chương 10
Thức tỉnh khỏi cuộc sống máy móc
Đời người như chiếc quay vòng
Bao ngày lặp lại giữa dòng thời gian
Sáng đi tất bật vội vàng
Tối về mệt mỏi lại mang ưu phiền
Có người sống giữa bình yên
Mà lòng trống rỗng chẳng tìm thấy ta
Bao năm xuôi ngược bôn ba
Đến khi dừng lại mới là hoang mang
Hỏi lòng giữa cõi nhân gian
Ta đang thật sống hay đang tồn tại?
Cuộc đời như guồng máy quay
Con người nhiều lúc mê say vô hình
Buồn vui giận dữ lặng thinh
Đều do cảm xúc điều khiển tâm mình
Một lời cũng dễ nổi sân
Một câu đánh giá âm thầm tổn thương
Tâm như sóng giữa đại dương
Không yên nên mãi vấn vương não nề
Con người quên mất lối về
Về nơi sâu thẳm cận kề trong tim
Ngày ngày chạy mãi đi tìm
Điều chi chẳng biết khiến mình an vui
Sống mà chẳng biết mỉm cười
Với bông hoa nhỏ bên đời nở ra
Chẳng nghe tiếng gió hiền hòa
Chẳng nhìn ánh nắng chan hòa ban mai
Bao điều đẹp đẽ quanh đây
Vì tâm quá vội nên nay bỏ quên
Thức tỉnh chẳng phải gọi tên
Điều gì huyền bí cao trên cõi đời
Mà là giây phút con người
Biết quay nhìn lại khoảng trời nội tâm
Biết khi cảm xúc âm thầm
Không để nóng giận cuốn tâm đi hoài
Biết dừng giữa những tháng ngày
Hít sâu hơi thở nghe đầy bình an
Một chiều ngắm áng mây tan
Cũng là hạnh phúc dịu dàng nhân sinh
Người còn hiểu được chính mình
Là còn giữ được an bình trong tim
Đời người như một cánh chim
Bay qua năm tháng lặng im vô thường
Nếu ta sống có yêu thương
Có niềm tỉnh thức trên đường đi qua
Thì dù giông bão phong ba
Tâm hồn vẫn giữ chan hòa an nhiên.
HNI 23/5/26
Thơ lục bát – Chương 10
Thức tỉnh khỏi cuộc sống máy móc
Đời người như chiếc quay vòng
Bao ngày lặp lại giữa dòng thời gian
Sáng đi tất bật vội vàng
Tối về mệt mỏi lại mang ưu phiền
Có người sống giữa bình yên
Mà lòng trống rỗng chẳng tìm thấy ta
Bao năm xuôi ngược bôn ba
Đến khi dừng lại mới là hoang mang
Hỏi lòng giữa cõi nhân gian
Ta đang thật sống hay đang tồn tại?
Cuộc đời như guồng máy quay
Con người nhiều lúc mê say vô hình
Buồn vui giận dữ lặng thinh
Đều do cảm xúc điều khiển tâm mình
Một lời cũng dễ nổi sân
Một câu đánh giá âm thầm tổn thương
Tâm như sóng giữa đại dương
Không yên nên mãi vấn vương não nề
Con người quên mất lối về
Về nơi sâu thẳm cận kề trong tim
Ngày ngày chạy mãi đi tìm
Điều chi chẳng biết khiến mình an vui
Sống mà chẳng biết mỉm cười
Với bông hoa nhỏ bên đời nở ra
Chẳng nghe tiếng gió hiền hòa
Chẳng nhìn ánh nắng chan hòa ban mai
Bao điều đẹp đẽ quanh đây
Vì tâm quá vội nên nay bỏ quên
Thức tỉnh chẳng phải gọi tên
Điều gì huyền bí cao trên cõi đời
Mà là giây phút con người
Biết quay nhìn lại khoảng trời nội tâm
Biết khi cảm xúc âm thầm
Không để nóng giận cuốn tâm đi hoài
Biết dừng giữa những tháng ngày
Hít sâu hơi thở nghe đầy bình an
Một chiều ngắm áng mây tan
Cũng là hạnh phúc dịu dàng nhân sinh
Người còn hiểu được chính mình
Là còn giữ được an bình trong tim
Đời người như một cánh chim
Bay qua năm tháng lặng im vô thường
Nếu ta sống có yêu thương
Có niềm tỉnh thức trên đường đi qua
Thì dù giông bão phong ba
Tâm hồn vẫn giữ chan hòa an nhiên.