HNI 23/5/26
Thơ lục bát – Chương 11
Hiểu bản thân là khởi đầu của trí tuệ
Con người đi khắp muôn nơi
Mà quên hiểu lấy cuộc đời chính ta
Bao năm xuôi ngược bôn ba
Tưởng mình hiểu hết hóa ra chưa tường
Biết bao kiến thức trên đường
Mà không hiểu nổi tâm hồn mình đau
Có khi chỉ một niềm sầu
Cũng làm tâm trí bạc màu tháng năm
Có người lặng lẽ âm thầm
Sống theo kỳ vọng người thân cuộc đời
Đến khi nhìn lại chính tôi
Mới hay đánh mất khoảng trời bình yên
Hiểu mình chẳng phải ưu phiền
Mà là dám bước vào miền nội tâm
Dám nhìn cảm xúc âm thầm
Dám nhìn tổn thương bao năm chưa lành
Con người mạnh mẽ trưởng thành
Không vì che giấu mà dành hiểu thương
Biết mình yếu chỗ nào hơn
Biết mình khao khát con đường ra sao
Có người vì sợ khổ đau
Nên luôn giấu kín nỗi sầu trong tim
Có người mãi bước đi tìm
Danh vọng tiền bạc để quên chính mình
Nhưng rồi giữa lúc lặng thinh
Lại nghe trống vắng vô hình hiện ra
Tự tâm sâu thẳm thật thà
Mới là nơi chốn bước qua mê lầm
Hiểu mình đâu phải lỗi lầm
Mà là học cách âm thầm chữa thương
Một người hiểu được nội tâm
Sẽ không dễ bị thăng trầm cuốn đi
Buồn vui cũng chỉ đôi khi
Như mây ngang gió rồi thì sẽ tan
Điều còn ở lại nhân gian
Là tâm hiểu biết dịu dàng bên trong
Người hay trách móc đám đông
Thường chưa hiểu hết cõi lòng của ta
Khi lòng hiểu được xót xa
Sẽ thương người khác chan hòa nhiều hơn
Trí tuệ chẳng ở thiệt hơn
Không nằm danh vọng tủi hờn ngoài kia
Mà là hiểu được chính mình
Hiểu điều sâu thẳm trong tim cuộc đời
Một đời quý nhất con người
Là tìm lại được khoảng trời chân tâm.
Thơ lục bát – Chương 11
Hiểu bản thân là khởi đầu của trí tuệ
Con người đi khắp muôn nơi
Mà quên hiểu lấy cuộc đời chính ta
Bao năm xuôi ngược bôn ba
Tưởng mình hiểu hết hóa ra chưa tường
Biết bao kiến thức trên đường
Mà không hiểu nổi tâm hồn mình đau
Có khi chỉ một niềm sầu
Cũng làm tâm trí bạc màu tháng năm
Có người lặng lẽ âm thầm
Sống theo kỳ vọng người thân cuộc đời
Đến khi nhìn lại chính tôi
Mới hay đánh mất khoảng trời bình yên
Hiểu mình chẳng phải ưu phiền
Mà là dám bước vào miền nội tâm
Dám nhìn cảm xúc âm thầm
Dám nhìn tổn thương bao năm chưa lành
Con người mạnh mẽ trưởng thành
Không vì che giấu mà dành hiểu thương
Biết mình yếu chỗ nào hơn
Biết mình khao khát con đường ra sao
Có người vì sợ khổ đau
Nên luôn giấu kín nỗi sầu trong tim
Có người mãi bước đi tìm
Danh vọng tiền bạc để quên chính mình
Nhưng rồi giữa lúc lặng thinh
Lại nghe trống vắng vô hình hiện ra
Tự tâm sâu thẳm thật thà
Mới là nơi chốn bước qua mê lầm
Hiểu mình đâu phải lỗi lầm
Mà là học cách âm thầm chữa thương
Một người hiểu được nội tâm
Sẽ không dễ bị thăng trầm cuốn đi
Buồn vui cũng chỉ đôi khi
Như mây ngang gió rồi thì sẽ tan
Điều còn ở lại nhân gian
Là tâm hiểu biết dịu dàng bên trong
Người hay trách móc đám đông
Thường chưa hiểu hết cõi lòng của ta
Khi lòng hiểu được xót xa
Sẽ thương người khác chan hòa nhiều hơn
Trí tuệ chẳng ở thiệt hơn
Không nằm danh vọng tủi hờn ngoài kia
Mà là hiểu được chính mình
Hiểu điều sâu thẳm trong tim cuộc đời
Một đời quý nhất con người
Là tìm lại được khoảng trời chân tâm.
HNI 23/5/26
Thơ lục bát – Chương 11
Hiểu bản thân là khởi đầu của trí tuệ
Con người đi khắp muôn nơi
Mà quên hiểu lấy cuộc đời chính ta
Bao năm xuôi ngược bôn ba
Tưởng mình hiểu hết hóa ra chưa tường
Biết bao kiến thức trên đường
Mà không hiểu nổi tâm hồn mình đau
Có khi chỉ một niềm sầu
Cũng làm tâm trí bạc màu tháng năm
Có người lặng lẽ âm thầm
Sống theo kỳ vọng người thân cuộc đời
Đến khi nhìn lại chính tôi
Mới hay đánh mất khoảng trời bình yên
Hiểu mình chẳng phải ưu phiền
Mà là dám bước vào miền nội tâm
Dám nhìn cảm xúc âm thầm
Dám nhìn tổn thương bao năm chưa lành
Con người mạnh mẽ trưởng thành
Không vì che giấu mà dành hiểu thương
Biết mình yếu chỗ nào hơn
Biết mình khao khát con đường ra sao
Có người vì sợ khổ đau
Nên luôn giấu kín nỗi sầu trong tim
Có người mãi bước đi tìm
Danh vọng tiền bạc để quên chính mình
Nhưng rồi giữa lúc lặng thinh
Lại nghe trống vắng vô hình hiện ra
Tự tâm sâu thẳm thật thà
Mới là nơi chốn bước qua mê lầm
Hiểu mình đâu phải lỗi lầm
Mà là học cách âm thầm chữa thương
Một người hiểu được nội tâm
Sẽ không dễ bị thăng trầm cuốn đi
Buồn vui cũng chỉ đôi khi
Như mây ngang gió rồi thì sẽ tan
Điều còn ở lại nhân gian
Là tâm hiểu biết dịu dàng bên trong
Người hay trách móc đám đông
Thường chưa hiểu hết cõi lòng của ta
Khi lòng hiểu được xót xa
Sẽ thương người khác chan hòa nhiều hơn
Trí tuệ chẳng ở thiệt hơn
Không nằm danh vọng tủi hờn ngoài kia
Mà là hiểu được chính mình
Hiểu điều sâu thẳm trong tim cuộc đời
Một đời quý nhất con người
Là tìm lại được khoảng trời chân tâm.