BÀI THƠ CHƯƠNG 3: NHÂN LOẠI CẦN MỘT CON ĐƯỜNG MỚI HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: NHÂN LOẠI CẦN MỘT CON ĐƯỜNG MỚI
Thế gian phát triển từng ngày
Mà lòng nhân thế đắng cay âm thầm
Nhà cao phủ kín xa xăm
Mà bao người sống lạnh căm giữa đời
Con người vội vã không ngơi
Đi tìm vật chất quên lời yêu thương
Khói bay phủ kín phố phường...