HNI 24/5/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: NGƯỜI GIÀ KHÔNG BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU
Có những mái tóc bạc màu
Đi qua gần hết biển dâu cuộc đời
Một thời vất vả không ngơi
Hy sinh tuổi trẻ cho người cháu con
Một đời gánh nặng vai gầy
Mà chưa một lần kể đầy đắng cay
Rồi khi tuổi đã hao gầy
Nhiều người lặng lẽ tháng ngày cô đơn
Giữa thành phố rộng mỏi mòn
Mà không tìm thấy tâm hồn sẻ chia
Có người con cháu đủ đầy
Mà lòng vẫn thấy hao gầy bên trong
Có người ngồi giữa căn phòng
Lặng nghe năm tháng mênh mông đi qua
Rồi từ khát vọng chan hòa
Một “Làng Trường Thọ” sinh ra cho đời
Không là viện dưỡng lạnh lùng
Mà là nơi có yêu thương đong đầy
Có cây xanh giữa tháng ngày
Có hồ nước nhỏ gió lay dịu dàng
Có người trò chuyện hỏi han
Có nơi đi bộ giữa ngàn bình yên
Có thiền chữa những ưu phiền
Có tình cộng đồng nối liền tâm giao
Người già không chỉ cần đâu
Thuốc men mà thiếu nhiệm màu yêu thương
Điều đau nhất giữa nhân gian
Là khi cảm thấy mình đang thừa rồi
Dream Village muốn dựng xây
Một nơi tuổi xế vẫn đầy niềm vui
Nơi người được sống thảnh thơi
Không còn lạc lõng giữa đời cô đơn
Ông bà kể chuyện cháu con
Truyền bao ký ức tâm hồn quê hương
Trẻ thơ học cách yêu thương
Từ đôi mắt sáng dịu dàng người xưa
Một nền văn minh nhân từ
Là không bỏ mặc tuổi già phía sau
Bởi ai rồi cũng mai sau
Đi qua năm tháng bạc đầu như ai
Nếu hôm nay biết dựng xây
Một nơi nhân ái cho ngày về sau
Thì rồi giữa những biển dâu
Con người còn giữ nhịp cầu nghĩa ân
Tuổi già không chỉ âm thầm
Chờ ngày khép lại trăm năm kiếp người
Mà là khoảng lặng đẹp tươi
Sau bao giông gió cuộc đời đi qua
Một đời rồi sẽ nhận ra
Điều vui nhất chẳng phải là bạc tiền
Mà khi tuổi đã bình yên
Vẫn còn được sống giữa miền yêu thương
Và rồi trên khắp quê hương
Những “Làng Trường Thọ” sẽ dần nở hoa
Để người đi hết đời ta
Vẫn còn phẩm giá chan hòa bình an.
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: NGƯỜI GIÀ KHÔNG BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU
Có những mái tóc bạc màu
Đi qua gần hết biển dâu cuộc đời
Một thời vất vả không ngơi
Hy sinh tuổi trẻ cho người cháu con
Một đời gánh nặng vai gầy
Mà chưa một lần kể đầy đắng cay
Rồi khi tuổi đã hao gầy
Nhiều người lặng lẽ tháng ngày cô đơn
Giữa thành phố rộng mỏi mòn
Mà không tìm thấy tâm hồn sẻ chia
Có người con cháu đủ đầy
Mà lòng vẫn thấy hao gầy bên trong
Có người ngồi giữa căn phòng
Lặng nghe năm tháng mênh mông đi qua
Rồi từ khát vọng chan hòa
Một “Làng Trường Thọ” sinh ra cho đời
Không là viện dưỡng lạnh lùng
Mà là nơi có yêu thương đong đầy
Có cây xanh giữa tháng ngày
Có hồ nước nhỏ gió lay dịu dàng
Có người trò chuyện hỏi han
Có nơi đi bộ giữa ngàn bình yên
Có thiền chữa những ưu phiền
Có tình cộng đồng nối liền tâm giao
Người già không chỉ cần đâu
Thuốc men mà thiếu nhiệm màu yêu thương
Điều đau nhất giữa nhân gian
Là khi cảm thấy mình đang thừa rồi
Dream Village muốn dựng xây
Một nơi tuổi xế vẫn đầy niềm vui
Nơi người được sống thảnh thơi
Không còn lạc lõng giữa đời cô đơn
Ông bà kể chuyện cháu con
Truyền bao ký ức tâm hồn quê hương
Trẻ thơ học cách yêu thương
Từ đôi mắt sáng dịu dàng người xưa
Một nền văn minh nhân từ
Là không bỏ mặc tuổi già phía sau
Bởi ai rồi cũng mai sau
Đi qua năm tháng bạc đầu như ai
Nếu hôm nay biết dựng xây
Một nơi nhân ái cho ngày về sau
Thì rồi giữa những biển dâu
Con người còn giữ nhịp cầu nghĩa ân
Tuổi già không chỉ âm thầm
Chờ ngày khép lại trăm năm kiếp người
Mà là khoảng lặng đẹp tươi
Sau bao giông gió cuộc đời đi qua
Một đời rồi sẽ nhận ra
Điều vui nhất chẳng phải là bạc tiền
Mà khi tuổi đã bình yên
Vẫn còn được sống giữa miền yêu thương
Và rồi trên khắp quê hương
Những “Làng Trường Thọ” sẽ dần nở hoa
Để người đi hết đời ta
Vẫn còn phẩm giá chan hòa bình an.
HNI 24/5/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: NGƯỜI GIÀ KHÔNG BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU
Có những mái tóc bạc màu
Đi qua gần hết biển dâu cuộc đời
Một thời vất vả không ngơi
Hy sinh tuổi trẻ cho người cháu con
Một đời gánh nặng vai gầy
Mà chưa một lần kể đầy đắng cay
Rồi khi tuổi đã hao gầy
Nhiều người lặng lẽ tháng ngày cô đơn
Giữa thành phố rộng mỏi mòn
Mà không tìm thấy tâm hồn sẻ chia
Có người con cháu đủ đầy
Mà lòng vẫn thấy hao gầy bên trong
Có người ngồi giữa căn phòng
Lặng nghe năm tháng mênh mông đi qua
Rồi từ khát vọng chan hòa
Một “Làng Trường Thọ” sinh ra cho đời
Không là viện dưỡng lạnh lùng
Mà là nơi có yêu thương đong đầy
Có cây xanh giữa tháng ngày
Có hồ nước nhỏ gió lay dịu dàng
Có người trò chuyện hỏi han
Có nơi đi bộ giữa ngàn bình yên
Có thiền chữa những ưu phiền
Có tình cộng đồng nối liền tâm giao
Người già không chỉ cần đâu
Thuốc men mà thiếu nhiệm màu yêu thương
Điều đau nhất giữa nhân gian
Là khi cảm thấy mình đang thừa rồi
Dream Village muốn dựng xây
Một nơi tuổi xế vẫn đầy niềm vui
Nơi người được sống thảnh thơi
Không còn lạc lõng giữa đời cô đơn
Ông bà kể chuyện cháu con
Truyền bao ký ức tâm hồn quê hương
Trẻ thơ học cách yêu thương
Từ đôi mắt sáng dịu dàng người xưa
Một nền văn minh nhân từ
Là không bỏ mặc tuổi già phía sau
Bởi ai rồi cũng mai sau
Đi qua năm tháng bạc đầu như ai
Nếu hôm nay biết dựng xây
Một nơi nhân ái cho ngày về sau
Thì rồi giữa những biển dâu
Con người còn giữ nhịp cầu nghĩa ân
Tuổi già không chỉ âm thầm
Chờ ngày khép lại trăm năm kiếp người
Mà là khoảng lặng đẹp tươi
Sau bao giông gió cuộc đời đi qua
Một đời rồi sẽ nhận ra
Điều vui nhất chẳng phải là bạc tiền
Mà khi tuổi đã bình yên
Vẫn còn được sống giữa miền yêu thương
Và rồi trên khắp quê hương
Những “Làng Trường Thọ” sẽ dần nở hoa
Để người đi hết đời ta
Vẫn còn phẩm giá chan hòa bình an.