HNI 24/5/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: TRẺ EM CƠ NHỠ VÀ MÁI NHÀ MỚI
Có những đứa trẻ trên đời
Sinh ra chưa biết nụ cười bình an
Có em lạc giữa nhân gian
Không còn cha mẹ bên hàng tuổi thơ

Có em giữa những bơ vơ
Lớn lên trong thiếu chở che yêu thương

Có em nhìn ánh phố phường
Mà lòng lạnh giá đoạn trường cô đơn

Tuổi thơ đáng lẽ vui hơn
Lại mang nước mắt tủi hờn quá sớm

Một câu hỏi giữa cuộc đời
Vì sao trẻ nhỏ chịu nhiều thương đau?

Rồi từ khát vọng nhiệm màu
Một “mái nhà mới” bắt đầu dựng xây

Không là thương hại trao tay
Mà là cộng đồng đong đầy yêu thương

Nơi đây có những con đường
Có cây xanh mát có vườn tuổi thơ

Có người ngồi lắng nghe em
Những điều sâu kín trong tim tổn buồn

Có người ôm lấy tâm hồn
Cho em cảm thấy mình còn được thương

Dream Village muốn mở đường
Cho bao trẻ nhỏ tìm đường lớn lên

Không ai bị bỏ bên lề
Không ai sống mãi ê chề cô đơn

Một đứa trẻ được yêu thương
Có thể mạnh mẽ phi thường mai sau

Một lời dịu nhẹ nhiệm màu
Có khi chữa được niềm đau một đời

Không cần giàu có cao sang
Chỉ cần chân thật dịu dàng với nhau

Những em bé giữa thương đau
Cũng mang trong mình sắc màu tương lai

Nếu được chăm sóc hôm nay
Sẽ thành ánh sáng mai này nhân gian

Một “gia đình cộng đồng”
Không cần máu mủ vẫn đầy nghĩa ân

Người già kể chuyện âm thầm
Người trẻ chia sẻ tháng năm dịu hiền

Trẻ thơ được sống bình yên
Giữa vòng tay lớn nối liền yêu thương

Được học biết quý quê hương
Biết yêu cây cỏ bên đường mình đi

Biết rằng cuộc sống đôi khi
Dẫu nhiều giông gió vẫn đầy hy vọng

Một nền văn minh thật lòng
Là không bỏ mặc trẻ không mái nhà

Là khi xã hội chan hòa
Biết dang tay đỡ những đời yếu hơn

Rồi mai giữa cõi nhân gian
Những em bé ấy trưởng thành lớn lên

Mang theo ánh sáng dịu hiền
Tiếp tục gieo hạt bình yên cho đời

Bởi điều đẹp nhất con người
Không là quyền lực sáng ngời cao sang

Mà là giữa cõi nhân gian
Biết đem yêu thương chữa lành khổ đau.
HNI 24/5/2026 BÀI THƠ CHƯƠNG 23: TRẺ EM CƠ NHỠ VÀ MÁI NHÀ MỚI Có những đứa trẻ trên đời Sinh ra chưa biết nụ cười bình an Có em lạc giữa nhân gian Không còn cha mẹ bên hàng tuổi thơ Có em giữa những bơ vơ Lớn lên trong thiếu chở che yêu thương Có em nhìn ánh phố phường Mà lòng lạnh giá đoạn trường cô đơn Tuổi thơ đáng lẽ vui hơn Lại mang nước mắt tủi hờn quá sớm Một câu hỏi giữa cuộc đời Vì sao trẻ nhỏ chịu nhiều thương đau? Rồi từ khát vọng nhiệm màu Một “mái nhà mới” bắt đầu dựng xây Không là thương hại trao tay Mà là cộng đồng đong đầy yêu thương Nơi đây có những con đường Có cây xanh mát có vườn tuổi thơ Có người ngồi lắng nghe em Những điều sâu kín trong tim tổn buồn Có người ôm lấy tâm hồn Cho em cảm thấy mình còn được thương Dream Village muốn mở đường Cho bao trẻ nhỏ tìm đường lớn lên Không ai bị bỏ bên lề Không ai sống mãi ê chề cô đơn Một đứa trẻ được yêu thương Có thể mạnh mẽ phi thường mai sau Một lời dịu nhẹ nhiệm màu Có khi chữa được niềm đau một đời Không cần giàu có cao sang Chỉ cần chân thật dịu dàng với nhau Những em bé giữa thương đau Cũng mang trong mình sắc màu tương lai Nếu được chăm sóc hôm nay Sẽ thành ánh sáng mai này nhân gian Một “gia đình cộng đồng” Không cần máu mủ vẫn đầy nghĩa ân Người già kể chuyện âm thầm Người trẻ chia sẻ tháng năm dịu hiền Trẻ thơ được sống bình yên Giữa vòng tay lớn nối liền yêu thương Được học biết quý quê hương Biết yêu cây cỏ bên đường mình đi Biết rằng cuộc sống đôi khi Dẫu nhiều giông gió vẫn đầy hy vọng Một nền văn minh thật lòng Là không bỏ mặc trẻ không mái nhà Là khi xã hội chan hòa Biết dang tay đỡ những đời yếu hơn Rồi mai giữa cõi nhân gian Những em bé ấy trưởng thành lớn lên Mang theo ánh sáng dịu hiền Tiếp tục gieo hạt bình yên cho đời Bởi điều đẹp nhất con người Không là quyền lực sáng ngời cao sang Mà là giữa cõi nhân gian Biết đem yêu thương chữa lành khổ đau.
Like
Love
Angry
Wow
10
0 Bình luận 0 Chia sẽ