HNI 24-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MỘT NỀN VĂN MINH XANH
Nhân gian từng nghĩ văn minh
Là nhiều phố xá lung linh đèn màu
Những tòa tháp vút thật cao
Những khu công nghiệp nối nhau không ngừng
Nhưng rồi giữa những mịt mùng
Bầu trời dần phủ khói sương nặng nề
Dòng sông xưa vốn xanh mềm
Nay mang rác thải trôi miền xót xa
Rừng xanh cũng dần phôi pha
Đất đai khô cạn như là biết đau
Con người đi giữa biển dâu
Mới hay Trái Đất đã màu tổn thương
Rồi từ khát vọng quê hương
Một nền văn minh xanh dần mở ra
Không còn sống kiểu khai thác
Mà học gìn giữ chan hòa thiên nhiên
Dream Village muốn dựng nên
Những thành phố sống bình yên với đời
Có cây xanh giữa khoảng trời
Có hồ nước mát cho người nghỉ ngơi
Có năng lượng sạch khắp nơi
Có không khí sạch cho đời khỏe hơn
Không còn phố thị cô đơn
Ngột ngạt áp lực mỏi mòn tâm can
Một nền văn minh nhân văn
Là khi sự sống được nâng niu nhiều
Không vì lợi nhuận quá cao
Mà làm Trái Đất úa màu tương lai
Con người rồi sẽ hiểu ra
Thiên nhiên chính là mái nhà lớn lao
Nếu còn phá mãi ngày sau
Nhân gian cũng sẽ chìm sâu khổ sầu
Kinh tế rồi phải bắt đầu
Học theo quy luật nhiệm màu thiên nhiên
Lá rơi nuôi đất bình yên
Nước bay rồi lại nối liền thành mưa
Không gì lãng phí dư thừa
Muôn loài cùng sống bốn mùa hài hòa
Kinh tế tuần hoàn sinh ra
Để gìn giữ lại màu da đất trời
Rác rồi tái chế thành đời
Năng lượng sạch sáng khắp nơi nhân quần
Con người sống biết tiết cần
Biết yêu tài nguyên vô ngần quanh ta
Một nền văn minh thật thà
Là không tàn phá sơn hà mai sau
Dream Village giữa xanh màu
Muốn gieo lại giấc mơ đầu nhân sinh
Sống sao công nghệ văn minh
Mà không đánh mất nghĩa tình thiên nhiên
Mai này qua những ưu phiền
Nhân loại rồi sẽ tìm miền bình an
Không tìm giữa chốn huy hoàng
Mà tìm nơi có suối ngàn rừng xanh
Nơi người được sống chân thành
Được nghe hơi thở đất lành bao dung
Và rồi giữa cõi mênh mông
Một nền văn minh xanh hồng nở hoa.
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MỘT NỀN VĂN MINH XANH
Nhân gian từng nghĩ văn minh
Là nhiều phố xá lung linh đèn màu
Những tòa tháp vút thật cao
Những khu công nghiệp nối nhau không ngừng
Nhưng rồi giữa những mịt mùng
Bầu trời dần phủ khói sương nặng nề
Dòng sông xưa vốn xanh mềm
Nay mang rác thải trôi miền xót xa
Rừng xanh cũng dần phôi pha
Đất đai khô cạn như là biết đau
Con người đi giữa biển dâu
Mới hay Trái Đất đã màu tổn thương
Rồi từ khát vọng quê hương
Một nền văn minh xanh dần mở ra
Không còn sống kiểu khai thác
Mà học gìn giữ chan hòa thiên nhiên
Dream Village muốn dựng nên
Những thành phố sống bình yên với đời
Có cây xanh giữa khoảng trời
Có hồ nước mát cho người nghỉ ngơi
Có năng lượng sạch khắp nơi
Có không khí sạch cho đời khỏe hơn
Không còn phố thị cô đơn
Ngột ngạt áp lực mỏi mòn tâm can
Một nền văn minh nhân văn
Là khi sự sống được nâng niu nhiều
Không vì lợi nhuận quá cao
Mà làm Trái Đất úa màu tương lai
Con người rồi sẽ hiểu ra
Thiên nhiên chính là mái nhà lớn lao
Nếu còn phá mãi ngày sau
Nhân gian cũng sẽ chìm sâu khổ sầu
Kinh tế rồi phải bắt đầu
Học theo quy luật nhiệm màu thiên nhiên
Lá rơi nuôi đất bình yên
Nước bay rồi lại nối liền thành mưa
Không gì lãng phí dư thừa
Muôn loài cùng sống bốn mùa hài hòa
Kinh tế tuần hoàn sinh ra
Để gìn giữ lại màu da đất trời
Rác rồi tái chế thành đời
Năng lượng sạch sáng khắp nơi nhân quần
Con người sống biết tiết cần
Biết yêu tài nguyên vô ngần quanh ta
Một nền văn minh thật thà
Là không tàn phá sơn hà mai sau
Dream Village giữa xanh màu
Muốn gieo lại giấc mơ đầu nhân sinh
Sống sao công nghệ văn minh
Mà không đánh mất nghĩa tình thiên nhiên
Mai này qua những ưu phiền
Nhân loại rồi sẽ tìm miền bình an
Không tìm giữa chốn huy hoàng
Mà tìm nơi có suối ngàn rừng xanh
Nơi người được sống chân thành
Được nghe hơi thở đất lành bao dung
Và rồi giữa cõi mênh mông
Một nền văn minh xanh hồng nở hoa.
HNI 24-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MỘT NỀN VĂN MINH XANH
Nhân gian từng nghĩ văn minh
Là nhiều phố xá lung linh đèn màu
Những tòa tháp vút thật cao
Những khu công nghiệp nối nhau không ngừng
Nhưng rồi giữa những mịt mùng
Bầu trời dần phủ khói sương nặng nề
Dòng sông xưa vốn xanh mềm
Nay mang rác thải trôi miền xót xa
Rừng xanh cũng dần phôi pha
Đất đai khô cạn như là biết đau
Con người đi giữa biển dâu
Mới hay Trái Đất đã màu tổn thương
Rồi từ khát vọng quê hương
Một nền văn minh xanh dần mở ra
Không còn sống kiểu khai thác
Mà học gìn giữ chan hòa thiên nhiên
Dream Village muốn dựng nên
Những thành phố sống bình yên với đời
Có cây xanh giữa khoảng trời
Có hồ nước mát cho người nghỉ ngơi
Có năng lượng sạch khắp nơi
Có không khí sạch cho đời khỏe hơn
Không còn phố thị cô đơn
Ngột ngạt áp lực mỏi mòn tâm can
Một nền văn minh nhân văn
Là khi sự sống được nâng niu nhiều
Không vì lợi nhuận quá cao
Mà làm Trái Đất úa màu tương lai
Con người rồi sẽ hiểu ra
Thiên nhiên chính là mái nhà lớn lao
Nếu còn phá mãi ngày sau
Nhân gian cũng sẽ chìm sâu khổ sầu
Kinh tế rồi phải bắt đầu
Học theo quy luật nhiệm màu thiên nhiên
Lá rơi nuôi đất bình yên
Nước bay rồi lại nối liền thành mưa
Không gì lãng phí dư thừa
Muôn loài cùng sống bốn mùa hài hòa
Kinh tế tuần hoàn sinh ra
Để gìn giữ lại màu da đất trời
Rác rồi tái chế thành đời
Năng lượng sạch sáng khắp nơi nhân quần
Con người sống biết tiết cần
Biết yêu tài nguyên vô ngần quanh ta
Một nền văn minh thật thà
Là không tàn phá sơn hà mai sau
Dream Village giữa xanh màu
Muốn gieo lại giấc mơ đầu nhân sinh
Sống sao công nghệ văn minh
Mà không đánh mất nghĩa tình thiên nhiên
Mai này qua những ưu phiền
Nhân loại rồi sẽ tìm miền bình an
Không tìm giữa chốn huy hoàng
Mà tìm nơi có suối ngàn rừng xanh
Nơi người được sống chân thành
Được nghe hơi thở đất lành bao dung
Và rồi giữa cõi mênh mông
Một nền văn minh xanh hồng nở hoa.