HNI 24-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: KHI NHÂN LOẠI SỐNG NHƯ MỘT GIA ĐÌNH
Nhân gian qua biết bao đời
Dựng lên biên giới giữa người với nhau
Biên cương chia cắt địa cầu
Mà lòng nhân loại còn đau âm thầm
Có nơi bom đạn phủ đầy
Có nơi nước mắt vẫn rơi mỗi ngày
Có người khác biệt màu da
Mà mang số phận cũng là con người
Cùng chung hơi thở đất trời
Cùng chung một ánh mặt trời ban mai
Vì sao qua những tháng ngày
Nhân gian còn mãi đọ đày hận thù?
Rồi từ trăn trở thiên thu
Một tư tưởng mới dần như nở mầm
Biên giới lớn nhất âm thầm
Không nằm đất nước mà nằm trong tâm
Là khi ích kỷ quá nhiều
Là khi con người không hiểu được nhau
Dream Village muốn bắt đầu
Một thời nhân loại nhìn nhau dịu dàng
Không cần giống hết hoàn toàn
Mà cùng gìn giữ hòa an địa cầu
Người dù khác tiếng khác màu
Vẫn mong hạnh phúc dài lâu cho đời
Vẫn yêu con trẻ mỉm cười
Vẫn mong gia đình sáng ngời bình an
Một nền văn minh nhân văn
Là khi biết sống sẻ san cùng người
Không còn hằn học hơn thua
Không còn xem kẻ khác là đối phương
Khi lòng mở rộng yêu thương
Thì bao biên giới cũng dần nhỏ đi
Con người rồi sẽ hiểu vì
Không ai hạnh phúc nếu vì riêng ta
Trái Đất chính một mái nhà
Mỗi người là một cánh hoa nhân quần
Nếu còn chia cắt âm thầm
Nhân gian còn mãi lỗi lầm thương đau
Biến đổi khí hậu địa cầu
Dịch bệnh rồi sẽ qua mau một mình?
Không đâu… tất cả hành tinh
Đều chung vận mệnh hành trình tương lai
Nên cần hợp nhất hôm nay
Để cùng bảo vệ những ngày mai sau
Dream Village giữa xanh màu
Muốn gieo ý thức nhiệm màu nhân sinh
Một cộng đồng sống chân tình
Biết yêu sự sống hòa bình thế gian
Không còn định kiến trái ngang
Không còn khinh miệt giàu sang thấp hèn
Người người kết nối gần thêm
Như cây trong một khu rừng lớn lên
Mỗi người một vẻ riêng mang
Nhưng cùng tạo dựng an lành dài lâu
Rồi mai qua những biển dâu
Nhân loại sẽ hiểu điều sâu cuối cùng
Điều làm thế giới hòa chung
Không là quyền lực hay dùng chiến tranh
Mà là trái tim chân thành
Biết xem nhân loại như mình người thân
Và rồi giữa cõi nhân quần
Một ngày thế giới thật gần bên nhau.
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: KHI NHÂN LOẠI SỐNG NHƯ MỘT GIA ĐÌNH
Nhân gian qua biết bao đời
Dựng lên biên giới giữa người với nhau
Biên cương chia cắt địa cầu
Mà lòng nhân loại còn đau âm thầm
Có nơi bom đạn phủ đầy
Có nơi nước mắt vẫn rơi mỗi ngày
Có người khác biệt màu da
Mà mang số phận cũng là con người
Cùng chung hơi thở đất trời
Cùng chung một ánh mặt trời ban mai
Vì sao qua những tháng ngày
Nhân gian còn mãi đọ đày hận thù?
Rồi từ trăn trở thiên thu
Một tư tưởng mới dần như nở mầm
Biên giới lớn nhất âm thầm
Không nằm đất nước mà nằm trong tâm
Là khi ích kỷ quá nhiều
Là khi con người không hiểu được nhau
Dream Village muốn bắt đầu
Một thời nhân loại nhìn nhau dịu dàng
Không cần giống hết hoàn toàn
Mà cùng gìn giữ hòa an địa cầu
Người dù khác tiếng khác màu
Vẫn mong hạnh phúc dài lâu cho đời
Vẫn yêu con trẻ mỉm cười
Vẫn mong gia đình sáng ngời bình an
Một nền văn minh nhân văn
Là khi biết sống sẻ san cùng người
Không còn hằn học hơn thua
Không còn xem kẻ khác là đối phương
Khi lòng mở rộng yêu thương
Thì bao biên giới cũng dần nhỏ đi
Con người rồi sẽ hiểu vì
Không ai hạnh phúc nếu vì riêng ta
Trái Đất chính một mái nhà
Mỗi người là một cánh hoa nhân quần
Nếu còn chia cắt âm thầm
Nhân gian còn mãi lỗi lầm thương đau
Biến đổi khí hậu địa cầu
Dịch bệnh rồi sẽ qua mau một mình?
Không đâu… tất cả hành tinh
Đều chung vận mệnh hành trình tương lai
Nên cần hợp nhất hôm nay
Để cùng bảo vệ những ngày mai sau
Dream Village giữa xanh màu
Muốn gieo ý thức nhiệm màu nhân sinh
Một cộng đồng sống chân tình
Biết yêu sự sống hòa bình thế gian
Không còn định kiến trái ngang
Không còn khinh miệt giàu sang thấp hèn
Người người kết nối gần thêm
Như cây trong một khu rừng lớn lên
Mỗi người một vẻ riêng mang
Nhưng cùng tạo dựng an lành dài lâu
Rồi mai qua những biển dâu
Nhân loại sẽ hiểu điều sâu cuối cùng
Điều làm thế giới hòa chung
Không là quyền lực hay dùng chiến tranh
Mà là trái tim chân thành
Biết xem nhân loại như mình người thân
Và rồi giữa cõi nhân quần
Một ngày thế giới thật gần bên nhau.
HNI 24-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: KHI NHÂN LOẠI SỐNG NHƯ MỘT GIA ĐÌNH
Nhân gian qua biết bao đời
Dựng lên biên giới giữa người với nhau
Biên cương chia cắt địa cầu
Mà lòng nhân loại còn đau âm thầm
Có nơi bom đạn phủ đầy
Có nơi nước mắt vẫn rơi mỗi ngày
Có người khác biệt màu da
Mà mang số phận cũng là con người
Cùng chung hơi thở đất trời
Cùng chung một ánh mặt trời ban mai
Vì sao qua những tháng ngày
Nhân gian còn mãi đọ đày hận thù?
Rồi từ trăn trở thiên thu
Một tư tưởng mới dần như nở mầm
Biên giới lớn nhất âm thầm
Không nằm đất nước mà nằm trong tâm
Là khi ích kỷ quá nhiều
Là khi con người không hiểu được nhau
Dream Village muốn bắt đầu
Một thời nhân loại nhìn nhau dịu dàng
Không cần giống hết hoàn toàn
Mà cùng gìn giữ hòa an địa cầu
Người dù khác tiếng khác màu
Vẫn mong hạnh phúc dài lâu cho đời
Vẫn yêu con trẻ mỉm cười
Vẫn mong gia đình sáng ngời bình an
Một nền văn minh nhân văn
Là khi biết sống sẻ san cùng người
Không còn hằn học hơn thua
Không còn xem kẻ khác là đối phương
Khi lòng mở rộng yêu thương
Thì bao biên giới cũng dần nhỏ đi
Con người rồi sẽ hiểu vì
Không ai hạnh phúc nếu vì riêng ta
Trái Đất chính một mái nhà
Mỗi người là một cánh hoa nhân quần
Nếu còn chia cắt âm thầm
Nhân gian còn mãi lỗi lầm thương đau
Biến đổi khí hậu địa cầu
Dịch bệnh rồi sẽ qua mau một mình?
Không đâu… tất cả hành tinh
Đều chung vận mệnh hành trình tương lai
Nên cần hợp nhất hôm nay
Để cùng bảo vệ những ngày mai sau
Dream Village giữa xanh màu
Muốn gieo ý thức nhiệm màu nhân sinh
Một cộng đồng sống chân tình
Biết yêu sự sống hòa bình thế gian
Không còn định kiến trái ngang
Không còn khinh miệt giàu sang thấp hèn
Người người kết nối gần thêm
Như cây trong một khu rừng lớn lên
Mỗi người một vẻ riêng mang
Nhưng cùng tạo dựng an lành dài lâu
Rồi mai qua những biển dâu
Nhân loại sẽ hiểu điều sâu cuối cùng
Điều làm thế giới hòa chung
Không là quyền lực hay dùng chiến tranh
Mà là trái tim chân thành
Biết xem nhân loại như mình người thân
Và rồi giữa cõi nhân quần
Một ngày thế giới thật gần bên nhau.