HNI 24/5/2026
Thơ lục bát – Chương 12
Tâm trí là vũ trụ bên trong
Trong ta một cõi vô hình
Là nơi tâm trí lặng thinh tháng ngày
Bao nhiêu suy nghĩ đổi thay
Như mây trôi giữa trời đầy nhân gian
Có người sống giữa giàu sang
Mà lòng vẫn thấy hoang mang ưu phiền
Có người cuộc sống truân chuyên
Mà tâm vẫn giữ bình yên dịu dàng
Bởi đời chẳng ở giàu sang
Mà do nội tâm vững vàng hay không
Tâm như biển rộng mênh mông
Có khi giông tố có dòng bình an
Một lời tiêu cực lan tràn
Cũng làm tâm trí ngập tràn khổ đau
Một niềm hy vọng nhiệm màu
Lại làm cuộc sống sáng màu yêu thương
Con người đi khắp muôn phương
Mà quên chăm sóc tâm hồn bên trong
Mỗi ngày áp lực chất chồng
Thông tin cuốn mãi trong dòng lo âu
Nghĩ về quá khứ thương đau
Lo cho tương lai bạc đầu chưa xong
Nên lòng cứ mãi quay vòng
Không tìm thấy được khoảng không yên bình
Có người đánh mất chính mình
Vì bao suy nghĩ vô hình bủa vây
Nếu tâm còn mãi đọa đày
Thì đời khó có những ngày an vui
Hạnh phúc chẳng phải xa xôi
Mà là biết giữ khoảng trời trong tim
Biết khi mỏi mệt lặng im
Ngồi nghe hơi thở đi tìm bình an
Biết buông áp lực thế gian
Buông đi hơn thua nhẹ nhàng lòng ta
Ngoài kia dẫu có phong ba
Nếu tâm vững chãi vẫn là bình yên
Một lời yêu thương dịu hiền
Một trang sách nhỏ cũng liền chữa thương
Thiên nhiên và những con đường
Cũng làm tâm trí nhẹ vương muộn phiền
Con người quý nhất bình yên
Không nằm danh vọng bạc tiền ngoài kia
Mà là giữ được lòng mình
Giữa bao biến động vô hình cuộc đời
Khi tâm hiểu được chính tôi
Là khi ánh sáng trong đời nở hoa.
Thơ lục bát – Chương 12
Tâm trí là vũ trụ bên trong
Trong ta một cõi vô hình
Là nơi tâm trí lặng thinh tháng ngày
Bao nhiêu suy nghĩ đổi thay
Như mây trôi giữa trời đầy nhân gian
Có người sống giữa giàu sang
Mà lòng vẫn thấy hoang mang ưu phiền
Có người cuộc sống truân chuyên
Mà tâm vẫn giữ bình yên dịu dàng
Bởi đời chẳng ở giàu sang
Mà do nội tâm vững vàng hay không
Tâm như biển rộng mênh mông
Có khi giông tố có dòng bình an
Một lời tiêu cực lan tràn
Cũng làm tâm trí ngập tràn khổ đau
Một niềm hy vọng nhiệm màu
Lại làm cuộc sống sáng màu yêu thương
Con người đi khắp muôn phương
Mà quên chăm sóc tâm hồn bên trong
Mỗi ngày áp lực chất chồng
Thông tin cuốn mãi trong dòng lo âu
Nghĩ về quá khứ thương đau
Lo cho tương lai bạc đầu chưa xong
Nên lòng cứ mãi quay vòng
Không tìm thấy được khoảng không yên bình
Có người đánh mất chính mình
Vì bao suy nghĩ vô hình bủa vây
Nếu tâm còn mãi đọa đày
Thì đời khó có những ngày an vui
Hạnh phúc chẳng phải xa xôi
Mà là biết giữ khoảng trời trong tim
Biết khi mỏi mệt lặng im
Ngồi nghe hơi thở đi tìm bình an
Biết buông áp lực thế gian
Buông đi hơn thua nhẹ nhàng lòng ta
Ngoài kia dẫu có phong ba
Nếu tâm vững chãi vẫn là bình yên
Một lời yêu thương dịu hiền
Một trang sách nhỏ cũng liền chữa thương
Thiên nhiên và những con đường
Cũng làm tâm trí nhẹ vương muộn phiền
Con người quý nhất bình yên
Không nằm danh vọng bạc tiền ngoài kia
Mà là giữ được lòng mình
Giữa bao biến động vô hình cuộc đời
Khi tâm hiểu được chính tôi
Là khi ánh sáng trong đời nở hoa.
HNI 24/5/2026
Thơ lục bát – Chương 12
Tâm trí là vũ trụ bên trong
Trong ta một cõi vô hình
Là nơi tâm trí lặng thinh tháng ngày
Bao nhiêu suy nghĩ đổi thay
Như mây trôi giữa trời đầy nhân gian
Có người sống giữa giàu sang
Mà lòng vẫn thấy hoang mang ưu phiền
Có người cuộc sống truân chuyên
Mà tâm vẫn giữ bình yên dịu dàng
Bởi đời chẳng ở giàu sang
Mà do nội tâm vững vàng hay không
Tâm như biển rộng mênh mông
Có khi giông tố có dòng bình an
Một lời tiêu cực lan tràn
Cũng làm tâm trí ngập tràn khổ đau
Một niềm hy vọng nhiệm màu
Lại làm cuộc sống sáng màu yêu thương
Con người đi khắp muôn phương
Mà quên chăm sóc tâm hồn bên trong
Mỗi ngày áp lực chất chồng
Thông tin cuốn mãi trong dòng lo âu
Nghĩ về quá khứ thương đau
Lo cho tương lai bạc đầu chưa xong
Nên lòng cứ mãi quay vòng
Không tìm thấy được khoảng không yên bình
Có người đánh mất chính mình
Vì bao suy nghĩ vô hình bủa vây
Nếu tâm còn mãi đọa đày
Thì đời khó có những ngày an vui
Hạnh phúc chẳng phải xa xôi
Mà là biết giữ khoảng trời trong tim
Biết khi mỏi mệt lặng im
Ngồi nghe hơi thở đi tìm bình an
Biết buông áp lực thế gian
Buông đi hơn thua nhẹ nhàng lòng ta
Ngoài kia dẫu có phong ba
Nếu tâm vững chãi vẫn là bình yên
Một lời yêu thương dịu hiền
Một trang sách nhỏ cũng liền chữa thương
Thiên nhiên và những con đường
Cũng làm tâm trí nhẹ vương muộn phiền
Con người quý nhất bình yên
Không nằm danh vọng bạc tiền ngoài kia
Mà là giữ được lòng mình
Giữa bao biến động vô hình cuộc đời
Khi tâm hiểu được chính tôi
Là khi ánh sáng trong đời nở hoa.