HNI 25/5/2026
Thơ lục bát – Chương 14
Cảm xúc tạo nên trải nghiệm sống
Con người sống giữa cuộc đời
Không riêng lý trí mà lời cảm xúc
Một niềm vui nhỏ hạnh phúc
Cũng làm thế giới dịu dàng quanh ta
Một khi lòng mãi xót xa
Thì đời cũng hóa phong ba não nề
Cảm xúc như những dòng mê
Âm thầm chảy mãi bốn bề nội tâm
Có người lặng lẽ âm thầm
Mang theo áp lực bao năm chưa lành
Bên ngoài vẫn cứ tươi xanh
Mà trong sâu thẳm mong manh cõi lòng
Có khi chỉ một tiếng lòng
Cũng làm tâm trí chất chồng buồn đau
Một lời yêu dấu nhiệm màu
Lại như ánh nắng nhuộm màu bình yên
Con người chẳng phải thần tiên
Ai mà chẳng có ưu phiền trong tim
Quan trọng là biết lặng im
Nhìn sâu cảm xúc đi tìm chính ta
Không cần che giấu xót xa
Không cần gồng gánh để mà mạnh hơn
Có người vì sợ cô đơn
Nên luôn giấu kín tủi hờn bên trong
Những điều bị nén trong lòng
Theo năm tháng hóa mênh mông não nề
Nếu không chữa những cơn mê
Tâm hồn sẽ mãi bộn bề thương đau
Đời người như biển sóng sâu
Khi vui rực sáng khi sầu lặng câm
Biết yêu lấy cả nội tâm
Là khi bắt đầu âm thầm trưởng thành
Biết rằng giông bão mong manh
Rồi cũng sẽ hóa trời xanh dịu dàng
Một chiều nghe gió miên man
Một câu an ủi cũng làm nhẹ tim
Con người quý nhất lặng im
Biết nghe cảm xúc đi tìm bình an
Năng lượng giữa cõi nhân gian
Không từ vật chất huy hoàng ngoài kia
Mà từ ánh sáng trong tim
Từ lòng yêu dấu dịu hiền bên trong
Khi tâm còn giữ nắng hồng
Cuộc đời dù mỏi vẫn không tối màu.
Thơ lục bát – Chương 14
Cảm xúc tạo nên trải nghiệm sống
Con người sống giữa cuộc đời
Không riêng lý trí mà lời cảm xúc
Một niềm vui nhỏ hạnh phúc
Cũng làm thế giới dịu dàng quanh ta
Một khi lòng mãi xót xa
Thì đời cũng hóa phong ba não nề
Cảm xúc như những dòng mê
Âm thầm chảy mãi bốn bề nội tâm
Có người lặng lẽ âm thầm
Mang theo áp lực bao năm chưa lành
Bên ngoài vẫn cứ tươi xanh
Mà trong sâu thẳm mong manh cõi lòng
Có khi chỉ một tiếng lòng
Cũng làm tâm trí chất chồng buồn đau
Một lời yêu dấu nhiệm màu
Lại như ánh nắng nhuộm màu bình yên
Con người chẳng phải thần tiên
Ai mà chẳng có ưu phiền trong tim
Quan trọng là biết lặng im
Nhìn sâu cảm xúc đi tìm chính ta
Không cần che giấu xót xa
Không cần gồng gánh để mà mạnh hơn
Có người vì sợ cô đơn
Nên luôn giấu kín tủi hờn bên trong
Những điều bị nén trong lòng
Theo năm tháng hóa mênh mông não nề
Nếu không chữa những cơn mê
Tâm hồn sẽ mãi bộn bề thương đau
Đời người như biển sóng sâu
Khi vui rực sáng khi sầu lặng câm
Biết yêu lấy cả nội tâm
Là khi bắt đầu âm thầm trưởng thành
Biết rằng giông bão mong manh
Rồi cũng sẽ hóa trời xanh dịu dàng
Một chiều nghe gió miên man
Một câu an ủi cũng làm nhẹ tim
Con người quý nhất lặng im
Biết nghe cảm xúc đi tìm bình an
Năng lượng giữa cõi nhân gian
Không từ vật chất huy hoàng ngoài kia
Mà từ ánh sáng trong tim
Từ lòng yêu dấu dịu hiền bên trong
Khi tâm còn giữ nắng hồng
Cuộc đời dù mỏi vẫn không tối màu.
HNI 25/5/2026
Thơ lục bát – Chương 14
Cảm xúc tạo nên trải nghiệm sống
Con người sống giữa cuộc đời
Không riêng lý trí mà lời cảm xúc
Một niềm vui nhỏ hạnh phúc
Cũng làm thế giới dịu dàng quanh ta
Một khi lòng mãi xót xa
Thì đời cũng hóa phong ba não nề
Cảm xúc như những dòng mê
Âm thầm chảy mãi bốn bề nội tâm
Có người lặng lẽ âm thầm
Mang theo áp lực bao năm chưa lành
Bên ngoài vẫn cứ tươi xanh
Mà trong sâu thẳm mong manh cõi lòng
Có khi chỉ một tiếng lòng
Cũng làm tâm trí chất chồng buồn đau
Một lời yêu dấu nhiệm màu
Lại như ánh nắng nhuộm màu bình yên
Con người chẳng phải thần tiên
Ai mà chẳng có ưu phiền trong tim
Quan trọng là biết lặng im
Nhìn sâu cảm xúc đi tìm chính ta
Không cần che giấu xót xa
Không cần gồng gánh để mà mạnh hơn
Có người vì sợ cô đơn
Nên luôn giấu kín tủi hờn bên trong
Những điều bị nén trong lòng
Theo năm tháng hóa mênh mông não nề
Nếu không chữa những cơn mê
Tâm hồn sẽ mãi bộn bề thương đau
Đời người như biển sóng sâu
Khi vui rực sáng khi sầu lặng câm
Biết yêu lấy cả nội tâm
Là khi bắt đầu âm thầm trưởng thành
Biết rằng giông bão mong manh
Rồi cũng sẽ hóa trời xanh dịu dàng
Một chiều nghe gió miên man
Một câu an ủi cũng làm nhẹ tim
Con người quý nhất lặng im
Biết nghe cảm xúc đi tìm bình an
Năng lượng giữa cõi nhân gian
Không từ vật chất huy hoàng ngoài kia
Mà từ ánh sáng trong tim
Từ lòng yêu dấu dịu hiền bên trong
Khi tâm còn giữ nắng hồng
Cuộc đời dù mỏi vẫn không tối màu.