HNI 25-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 28: CON NGƯỜI CÓ THỂ CHẾT NHƯNG TƯ TƯỞNG THÌ KHÔNG

Con người rồi sẽ một ngày
Trở về cát bụi như mây cuối trời

Không ai sống mãi giữa đời
Dẫu cho quyền lực sáng ngời đến đâu

Thời gian qua những biển dâu
Mọi thân xác cũng bạc màu hư hao

Bao cung điện thuở tự hào
Rồi theo năm tháng chìm vào quên lãng

Bao của cải với huy hoàng
Cuối cùng cũng hóa tro tàn mà thôi

Nhưng có những ánh sao trời
Ngàn năm vẫn sáng giữa đời nhân gian

Đó là tư tưởng cao sang
Được người gieo xuống thế gian một lần

Một hạt giống nhỏ âm thầm
Có khi thay đổi cả ngàn năm sau

Những người đi trước qua mau
Mà tư tưởng vẫn nhiệm màu trường sinh

Họ không còn giữa hành tinh
Nhưng lời để lại vẫn thành ánh soi

Dream Village muốn mở lối
Không xây di sản chỉ bằng bạc tiền

Mà bằng tư tưởng dịu hiền
Cho người thức tỉnh nối liền tương lai

Một nền văn minh xanh dài
Một đời sống mới nhân ai cũng cần

Một cộng đồng sống nghĩa ân
Một nền kinh tế nhân văn cho người

Một thế giới biết mỉm cười
Biết yêu thiên nhiên đất trời quanh ta

Henryle muốn gieo xuống đời
Những hạt giống mới cho người mai sau

Có thể hôm giữa biển dâu
Nhiều người chưa hiểu điều sâu trong lòng

Nhưng rồi năm tháng mênh mông
Sẽ làm hạt giống nảy mầm lớn lên

Một tư tưởng đúng dịu hiền
Có khi mạnh hơn bạc tiền quyền uy

Có người sống chẳng ai ghi
Có người khuất bóng vẫn đi cùng đời

Không phải nhờ bởi danh ngời
Mà vì để lại ánh trời trong tâm

Một người sống biết âm thầm
Trao đi giá trị trăm năm vẫn còn

Một đời không sống mỏi mòn
Mà sống để lại linh hồn tương lai

Con người rồi sẽ đổi thay
Nhưng điều tử tế còn hoài nhân gian

Một câu nói chứa chân tâm
Có khi cứu được bao lần khổ đau

Một tư duy đúng nhiệm màu
Có khi mở lối cho bao thế hệ

Dream Village giữa bộn bề
Muốn gieo tư tưởng trở về yêu thương

Không còn tranh chấp đoạn trường
Không còn sống mãi trên đường hơn thua

Mai này qua những cơn mưa
Nhân gian rồi sẽ hiểu vừa điều sâu

Điều còn lại giữa mai sau
Không là thân xác úa màu thời gian

Mà là ánh sáng dịu dàng
Một người để lại cho ngàn đời sau.
HNI 25-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 28: CON NGƯỜI CÓ THỂ CHẾT NHƯNG TƯ TƯỞNG THÌ KHÔNG Con người rồi sẽ một ngày Trở về cát bụi như mây cuối trời Không ai sống mãi giữa đời Dẫu cho quyền lực sáng ngời đến đâu Thời gian qua những biển dâu Mọi thân xác cũng bạc màu hư hao Bao cung điện thuở tự hào Rồi theo năm tháng chìm vào quên lãng Bao của cải với huy hoàng Cuối cùng cũng hóa tro tàn mà thôi Nhưng có những ánh sao trời Ngàn năm vẫn sáng giữa đời nhân gian Đó là tư tưởng cao sang Được người gieo xuống thế gian một lần Một hạt giống nhỏ âm thầm Có khi thay đổi cả ngàn năm sau Những người đi trước qua mau Mà tư tưởng vẫn nhiệm màu trường sinh Họ không còn giữa hành tinh Nhưng lời để lại vẫn thành ánh soi Dream Village muốn mở lối Không xây di sản chỉ bằng bạc tiền Mà bằng tư tưởng dịu hiền Cho người thức tỉnh nối liền tương lai Một nền văn minh xanh dài Một đời sống mới nhân ai cũng cần Một cộng đồng sống nghĩa ân Một nền kinh tế nhân văn cho người Một thế giới biết mỉm cười Biết yêu thiên nhiên đất trời quanh ta Henryle muốn gieo xuống đời Những hạt giống mới cho người mai sau Có thể hôm giữa biển dâu Nhiều người chưa hiểu điều sâu trong lòng Nhưng rồi năm tháng mênh mông Sẽ làm hạt giống nảy mầm lớn lên Một tư tưởng đúng dịu hiền Có khi mạnh hơn bạc tiền quyền uy Có người sống chẳng ai ghi Có người khuất bóng vẫn đi cùng đời Không phải nhờ bởi danh ngời Mà vì để lại ánh trời trong tâm Một người sống biết âm thầm Trao đi giá trị trăm năm vẫn còn Một đời không sống mỏi mòn Mà sống để lại linh hồn tương lai Con người rồi sẽ đổi thay Nhưng điều tử tế còn hoài nhân gian Một câu nói chứa chân tâm Có khi cứu được bao lần khổ đau Một tư duy đúng nhiệm màu Có khi mở lối cho bao thế hệ Dream Village giữa bộn bề Muốn gieo tư tưởng trở về yêu thương Không còn tranh chấp đoạn trường Không còn sống mãi trên đường hơn thua Mai này qua những cơn mưa Nhân gian rồi sẽ hiểu vừa điều sâu Điều còn lại giữa mai sau Không là thân xác úa màu thời gian Mà là ánh sáng dịu dàng Một người để lại cho ngàn đời sau.
Like
Love
Angry
9
0 Bình luận 0 Chia sẽ