HNI 25/5/2026
Thơ lục bát – Chương 15
Nỗi sợ là nhà tù lớn nhất
Con người ai cũng từng mang
Trong tim một chút hoang mang âm thầm
Có người sợ bước đường xa
Có người sợ phải băng qua thất bại
Có người sống mãi loay hoay
Chỉ vì sợ hãi dựng xây quanh mình
Nỗi sợ như chiếc lồng im
Giam đi khát vọng trong tim bao ngày
Muốn bay mà chẳng dám bay
Muốn đi mà lại loay hoay đứng nhìn
Có người đánh mất chính mình
Vì luôn sợ ánh mắt nhìn thế gian
Sợ rằng mình sẽ lỡ làng
Sợ mình thua kém giữa ngàn cuộc đua
Nên đành sống cuộc sống thừa
An toàn mà lại chẳng vừa lòng tâm
Bao người lặng lẽ âm thầm
Chôn đi giấc mộng bao năm trong đời
Không phải chẳng đủ khả năng
Mà vì sợ hãi chắn ngang bước đường
Nỗi sợ lớn nhất vô thường
Chính là tự nhốt tâm hồn của ta
Như chim quen sống trong nhà
Đến khi cửa mở lại là sợ bay
Con người cũng thế bao ngày
Quen trong giới hạn dựng xây cho mình
Có khi chưa bước hành trình
Đã nghe thất bại hiện hình trong tâm
Bao điều lo nghĩ âm thầm
Làm cho cuộc sống phủ đầy khói sương
Nhưng đời vốn chẳng bình thường
Ai mà không có đoạn đường chông gai
Can đảm đâu phải không sai
Mà là dám bước dù hoài sợ đau
Dẫu cho giông bão nhiệm màu
Người đi rồi sẽ qua cầu trưởng thành
Một lần vượt khỏi mong manh
Là thêm ánh sáng nở quanh tâm hồn
Người từng chịu những cô đơn
Sẽ càng hiểu rõ giá hơn an bình
Người từng chiến thắng chính mình
Mới là mạnh mẽ hành trình nhân sinh
Đừng vì sợ hãi lặng thinh
Mà quên cuộc sống vốn sinh để cười
Đời người chỉ một khoảng trời
Đừng mang xiềng xích tự đời khóa tim
Hãy đi dù bước lặng im
Rồi ta sẽ thấy bình yên bên mình
Nỗi sợ rồi cũng lặng thinh
Khi lòng đủ mạnh bước nhìn chính ta.
Thơ lục bát – Chương 15
Nỗi sợ là nhà tù lớn nhất
Con người ai cũng từng mang
Trong tim một chút hoang mang âm thầm
Có người sợ bước đường xa
Có người sợ phải băng qua thất bại
Có người sống mãi loay hoay
Chỉ vì sợ hãi dựng xây quanh mình
Nỗi sợ như chiếc lồng im
Giam đi khát vọng trong tim bao ngày
Muốn bay mà chẳng dám bay
Muốn đi mà lại loay hoay đứng nhìn
Có người đánh mất chính mình
Vì luôn sợ ánh mắt nhìn thế gian
Sợ rằng mình sẽ lỡ làng
Sợ mình thua kém giữa ngàn cuộc đua
Nên đành sống cuộc sống thừa
An toàn mà lại chẳng vừa lòng tâm
Bao người lặng lẽ âm thầm
Chôn đi giấc mộng bao năm trong đời
Không phải chẳng đủ khả năng
Mà vì sợ hãi chắn ngang bước đường
Nỗi sợ lớn nhất vô thường
Chính là tự nhốt tâm hồn của ta
Như chim quen sống trong nhà
Đến khi cửa mở lại là sợ bay
Con người cũng thế bao ngày
Quen trong giới hạn dựng xây cho mình
Có khi chưa bước hành trình
Đã nghe thất bại hiện hình trong tâm
Bao điều lo nghĩ âm thầm
Làm cho cuộc sống phủ đầy khói sương
Nhưng đời vốn chẳng bình thường
Ai mà không có đoạn đường chông gai
Can đảm đâu phải không sai
Mà là dám bước dù hoài sợ đau
Dẫu cho giông bão nhiệm màu
Người đi rồi sẽ qua cầu trưởng thành
Một lần vượt khỏi mong manh
Là thêm ánh sáng nở quanh tâm hồn
Người từng chịu những cô đơn
Sẽ càng hiểu rõ giá hơn an bình
Người từng chiến thắng chính mình
Mới là mạnh mẽ hành trình nhân sinh
Đừng vì sợ hãi lặng thinh
Mà quên cuộc sống vốn sinh để cười
Đời người chỉ một khoảng trời
Đừng mang xiềng xích tự đời khóa tim
Hãy đi dù bước lặng im
Rồi ta sẽ thấy bình yên bên mình
Nỗi sợ rồi cũng lặng thinh
Khi lòng đủ mạnh bước nhìn chính ta.
HNI 25/5/2026
🌼Thơ lục bát – Chương 15
Nỗi sợ là nhà tù lớn nhất
Con người ai cũng từng mang
Trong tim một chút hoang mang âm thầm
Có người sợ bước đường xa
Có người sợ phải băng qua thất bại
Có người sống mãi loay hoay
Chỉ vì sợ hãi dựng xây quanh mình
Nỗi sợ như chiếc lồng im
Giam đi khát vọng trong tim bao ngày
Muốn bay mà chẳng dám bay
Muốn đi mà lại loay hoay đứng nhìn
Có người đánh mất chính mình
Vì luôn sợ ánh mắt nhìn thế gian
Sợ rằng mình sẽ lỡ làng
Sợ mình thua kém giữa ngàn cuộc đua
Nên đành sống cuộc sống thừa
An toàn mà lại chẳng vừa lòng tâm
Bao người lặng lẽ âm thầm
Chôn đi giấc mộng bao năm trong đời
Không phải chẳng đủ khả năng
Mà vì sợ hãi chắn ngang bước đường
Nỗi sợ lớn nhất vô thường
Chính là tự nhốt tâm hồn của ta
Như chim quen sống trong nhà
Đến khi cửa mở lại là sợ bay
Con người cũng thế bao ngày
Quen trong giới hạn dựng xây cho mình
Có khi chưa bước hành trình
Đã nghe thất bại hiện hình trong tâm
Bao điều lo nghĩ âm thầm
Làm cho cuộc sống phủ đầy khói sương
Nhưng đời vốn chẳng bình thường
Ai mà không có đoạn đường chông gai
Can đảm đâu phải không sai
Mà là dám bước dù hoài sợ đau
Dẫu cho giông bão nhiệm màu
Người đi rồi sẽ qua cầu trưởng thành
Một lần vượt khỏi mong manh
Là thêm ánh sáng nở quanh tâm hồn
Người từng chịu những cô đơn
Sẽ càng hiểu rõ giá hơn an bình
Người từng chiến thắng chính mình
Mới là mạnh mẽ hành trình nhân sinh
Đừng vì sợ hãi lặng thinh
Mà quên cuộc sống vốn sinh để cười
Đời người chỉ một khoảng trời
Đừng mang xiềng xích tự đời khóa tim
Hãy đi dù bước lặng im
Rồi ta sẽ thấy bình yên bên mình
Nỗi sợ rồi cũng lặng thinh
Khi lòng đủ mạnh bước nhìn chính ta.