HNI 25/5/2026
Thơ lục bát – Chương 17
Tình yêu là năng lượng mạnh nhất
Giữa đời rộng lớn nhân gian
Điều còn ở lại là ngàn yêu thương
Một lời dịu nhẹ bên đường
Cũng làm ấm lại tâm hồn cô đơn
Con người dù có mạnh hơn
Vẫn cần một chốn yêu thương để về
Giữa bao bộn bề cơn mê
Tình yêu như ánh trăng khuya dịu dàng
Có người đi khắp thế gian
Chỉ mong tìm được một bàn tay thân
Một người thấu hiểu âm thầm
Cũng hơn vạn tiếng xa xăm ngoài đời
Tình yêu chẳng chỉ đôi lời
Mà là hiện diện bên người lúc đau
Một câu an ủi nhiệm màu
Cũng làm nước mắt thôi trào trong tim
Có người lặng lẽ đi tìm
Tình yêu khắp chốn mà quên chính mình
Nếu lòng chẳng biết thương mình
Khó mà cảm nhận chân tình quanh ta
Yêu mình đâu phải kiêu sa
Mà là biết quý đời ta nhiệm màu
Biết khi tâm trí thương đau
Cần ôm lấy những vết sầu bên trong
Con người sống giữa đám đông
Mà không kết nối vẫn không yên lòng
Một ánh mắt thật cảm thông
Cũng làm cuộc sống mênh mông dịu hiền
Tình yêu chẳng phải ưu phiền
Không là chiếm hữu hay xiềng xích nhau
Mà là sau những khổ đau
Vẫn còn muốn bước cùng nhau nhẹ nhàng
Là khi giữa cõi nhân gian
Ta không phải sống trong ngàn cô đơn
Một người chân thật yêu thương
Có thể chữa cả đoạn đường tổn thương
Tình yêu như ánh thái dương
Làm tan băng giá trong lòng con người
Khi ta biết sống mỉm cười
Biết trao yêu dấu cho đời quanh ta
Thì dù giông bão phong ba
Tâm hồn vẫn nở ngàn hoa dịu dàng
Cuối cùng giữa cõi nhân gian
Điều còn sâu nhất chẳng màng lợi danh
Mà là từng phút chân thành
Ta từng yêu thương và được yêu nhiều.
Thơ lục bát – Chương 17
Tình yêu là năng lượng mạnh nhất
Giữa đời rộng lớn nhân gian
Điều còn ở lại là ngàn yêu thương
Một lời dịu nhẹ bên đường
Cũng làm ấm lại tâm hồn cô đơn
Con người dù có mạnh hơn
Vẫn cần một chốn yêu thương để về
Giữa bao bộn bề cơn mê
Tình yêu như ánh trăng khuya dịu dàng
Có người đi khắp thế gian
Chỉ mong tìm được một bàn tay thân
Một người thấu hiểu âm thầm
Cũng hơn vạn tiếng xa xăm ngoài đời
Tình yêu chẳng chỉ đôi lời
Mà là hiện diện bên người lúc đau
Một câu an ủi nhiệm màu
Cũng làm nước mắt thôi trào trong tim
Có người lặng lẽ đi tìm
Tình yêu khắp chốn mà quên chính mình
Nếu lòng chẳng biết thương mình
Khó mà cảm nhận chân tình quanh ta
Yêu mình đâu phải kiêu sa
Mà là biết quý đời ta nhiệm màu
Biết khi tâm trí thương đau
Cần ôm lấy những vết sầu bên trong
Con người sống giữa đám đông
Mà không kết nối vẫn không yên lòng
Một ánh mắt thật cảm thông
Cũng làm cuộc sống mênh mông dịu hiền
Tình yêu chẳng phải ưu phiền
Không là chiếm hữu hay xiềng xích nhau
Mà là sau những khổ đau
Vẫn còn muốn bước cùng nhau nhẹ nhàng
Là khi giữa cõi nhân gian
Ta không phải sống trong ngàn cô đơn
Một người chân thật yêu thương
Có thể chữa cả đoạn đường tổn thương
Tình yêu như ánh thái dương
Làm tan băng giá trong lòng con người
Khi ta biết sống mỉm cười
Biết trao yêu dấu cho đời quanh ta
Thì dù giông bão phong ba
Tâm hồn vẫn nở ngàn hoa dịu dàng
Cuối cùng giữa cõi nhân gian
Điều còn sâu nhất chẳng màng lợi danh
Mà là từng phút chân thành
Ta từng yêu thương và được yêu nhiều.
HNI 25/5/2026
Thơ lục bát – Chương 17
Tình yêu là năng lượng mạnh nhất
Giữa đời rộng lớn nhân gian
Điều còn ở lại là ngàn yêu thương
Một lời dịu nhẹ bên đường
Cũng làm ấm lại tâm hồn cô đơn
Con người dù có mạnh hơn
Vẫn cần một chốn yêu thương để về
Giữa bao bộn bề cơn mê
Tình yêu như ánh trăng khuya dịu dàng
Có người đi khắp thế gian
Chỉ mong tìm được một bàn tay thân
Một người thấu hiểu âm thầm
Cũng hơn vạn tiếng xa xăm ngoài đời
Tình yêu chẳng chỉ đôi lời
Mà là hiện diện bên người lúc đau
Một câu an ủi nhiệm màu
Cũng làm nước mắt thôi trào trong tim
Có người lặng lẽ đi tìm
Tình yêu khắp chốn mà quên chính mình
Nếu lòng chẳng biết thương mình
Khó mà cảm nhận chân tình quanh ta
Yêu mình đâu phải kiêu sa
Mà là biết quý đời ta nhiệm màu
Biết khi tâm trí thương đau
Cần ôm lấy những vết sầu bên trong
Con người sống giữa đám đông
Mà không kết nối vẫn không yên lòng
Một ánh mắt thật cảm thông
Cũng làm cuộc sống mênh mông dịu hiền
Tình yêu chẳng phải ưu phiền
Không là chiếm hữu hay xiềng xích nhau
Mà là sau những khổ đau
Vẫn còn muốn bước cùng nhau nhẹ nhàng
Là khi giữa cõi nhân gian
Ta không phải sống trong ngàn cô đơn
Một người chân thật yêu thương
Có thể chữa cả đoạn đường tổn thương
Tình yêu như ánh thái dương
Làm tan băng giá trong lòng con người
Khi ta biết sống mỉm cười
Biết trao yêu dấu cho đời quanh ta
Thì dù giông bão phong ba
Tâm hồn vẫn nở ngàn hoa dịu dàng
Cuối cùng giữa cõi nhân gian
Điều còn sâu nhất chẳng màng lợi danh
Mà là từng phút chân thành
Ta từng yêu thương và được yêu nhiều.