HNI 26/5/2026
Thơ lục bát – Chương 18
Sự tha thứ giải phóng tâm hồn
Đời người ai chẳng đôi lần
Mang theo thương tổn âm thầm trong tim
Có người mãi sống lặng im
Vì câu đau cũ ghim chìm tháng năm
Có người ôm mãi lỗi lầm
Để lòng nặng trĩu âm thầm xót xa
Những điều đã khuất hôm qua
Vẫn như bóng tối đi qua cuộc đời
Bao lần tự hỏi không nguôi
Vì sao mình phải chịu lời tổn thương
Càng mang oán giận trong lòng
Càng thêm mỏi mệt giữa dòng nhân sinh
Quá khứ như chiếc bóng hình
Nếu không buông xuống sẽ ghim tâm hồn
Tha thứ đâu phải thiệt hơn
Không là quên hết nỗi buồn đã qua
Mà là tự cứu đời ta
Khỏi bao xiềng xích xót xa trong lòng
Có người sống giữa đám đông
Mà tâm vẫn mãi chất chồng khổ đau
Bởi còn giữ những niềm đau
Chưa từng chữa lành vết sầu bên trong
Tha người cũng chính là mong
Cho mình thanh thản nhẹ lòng bình yên
Không còn trách móc ưu phiền
Không còn giam giữ trái tim u sầu
Ai rồi cũng có thương đau
Cũng từng lạc bước qua cầu nhân gian
Người làm tổn thương vô vàn
Nhiều khi cũng chất ngập tràn vết thương
Khi lòng học được cảm thông
Tâm hồn sẽ bớt não nùng hơn xưa
Đừng mang quá khứ trời mưa
Phủ lên hiện tại nắng vừa mới lên
Cuộc đời vẫn có bình yên
Cho người biết học dịu hiền với tâm
Điều khó nhất giữa âm thầm
Là tha thứ cả lỗi lầm chính ta
Bao lần vấp ngã phong ba
Đừng vì sai lỡ mà xa chính mình
Ai mà chẳng lúc lặng thinh
Vì bao yếu đuối hành trình trưởng thành
Tha cho người, nhẹ lòng mình
Tha cho quá khứ hành trình nở hoa
Khi tim thôi những xót xa
Là khi cuộc sống chan hòa yêu thương.
Thơ lục bát – Chương 18
Sự tha thứ giải phóng tâm hồn
Đời người ai chẳng đôi lần
Mang theo thương tổn âm thầm trong tim
Có người mãi sống lặng im
Vì câu đau cũ ghim chìm tháng năm
Có người ôm mãi lỗi lầm
Để lòng nặng trĩu âm thầm xót xa
Những điều đã khuất hôm qua
Vẫn như bóng tối đi qua cuộc đời
Bao lần tự hỏi không nguôi
Vì sao mình phải chịu lời tổn thương
Càng mang oán giận trong lòng
Càng thêm mỏi mệt giữa dòng nhân sinh
Quá khứ như chiếc bóng hình
Nếu không buông xuống sẽ ghim tâm hồn
Tha thứ đâu phải thiệt hơn
Không là quên hết nỗi buồn đã qua
Mà là tự cứu đời ta
Khỏi bao xiềng xích xót xa trong lòng
Có người sống giữa đám đông
Mà tâm vẫn mãi chất chồng khổ đau
Bởi còn giữ những niềm đau
Chưa từng chữa lành vết sầu bên trong
Tha người cũng chính là mong
Cho mình thanh thản nhẹ lòng bình yên
Không còn trách móc ưu phiền
Không còn giam giữ trái tim u sầu
Ai rồi cũng có thương đau
Cũng từng lạc bước qua cầu nhân gian
Người làm tổn thương vô vàn
Nhiều khi cũng chất ngập tràn vết thương
Khi lòng học được cảm thông
Tâm hồn sẽ bớt não nùng hơn xưa
Đừng mang quá khứ trời mưa
Phủ lên hiện tại nắng vừa mới lên
Cuộc đời vẫn có bình yên
Cho người biết học dịu hiền với tâm
Điều khó nhất giữa âm thầm
Là tha thứ cả lỗi lầm chính ta
Bao lần vấp ngã phong ba
Đừng vì sai lỡ mà xa chính mình
Ai mà chẳng lúc lặng thinh
Vì bao yếu đuối hành trình trưởng thành
Tha cho người, nhẹ lòng mình
Tha cho quá khứ hành trình nở hoa
Khi tim thôi những xót xa
Là khi cuộc sống chan hòa yêu thương.
HNI 26/5/2026
Thơ lục bát – Chương 18
Sự tha thứ giải phóng tâm hồn
Đời người ai chẳng đôi lần
Mang theo thương tổn âm thầm trong tim
Có người mãi sống lặng im
Vì câu đau cũ ghim chìm tháng năm
Có người ôm mãi lỗi lầm
Để lòng nặng trĩu âm thầm xót xa
Những điều đã khuất hôm qua
Vẫn như bóng tối đi qua cuộc đời
Bao lần tự hỏi không nguôi
Vì sao mình phải chịu lời tổn thương
Càng mang oán giận trong lòng
Càng thêm mỏi mệt giữa dòng nhân sinh
Quá khứ như chiếc bóng hình
Nếu không buông xuống sẽ ghim tâm hồn
Tha thứ đâu phải thiệt hơn
Không là quên hết nỗi buồn đã qua
Mà là tự cứu đời ta
Khỏi bao xiềng xích xót xa trong lòng
Có người sống giữa đám đông
Mà tâm vẫn mãi chất chồng khổ đau
Bởi còn giữ những niềm đau
Chưa từng chữa lành vết sầu bên trong
Tha người cũng chính là mong
Cho mình thanh thản nhẹ lòng bình yên
Không còn trách móc ưu phiền
Không còn giam giữ trái tim u sầu
Ai rồi cũng có thương đau
Cũng từng lạc bước qua cầu nhân gian
Người làm tổn thương vô vàn
Nhiều khi cũng chất ngập tràn vết thương
Khi lòng học được cảm thông
Tâm hồn sẽ bớt não nùng hơn xưa
Đừng mang quá khứ trời mưa
Phủ lên hiện tại nắng vừa mới lên
Cuộc đời vẫn có bình yên
Cho người biết học dịu hiền với tâm
Điều khó nhất giữa âm thầm
Là tha thứ cả lỗi lầm chính ta
Bao lần vấp ngã phong ba
Đừng vì sai lỡ mà xa chính mình
Ai mà chẳng lúc lặng thinh
Vì bao yếu đuối hành trình trưởng thành
Tha cho người, nhẹ lòng mình
Tha cho quá khứ hành trình nở hoa
Khi tim thôi những xót xa
Là khi cuộc sống chan hòa yêu thương.