HNI 26/5/2026
Thơ lục bát – Chương 20
Con người mạnh nhất khi hiểu chính mình
Con người đi khắp muôn nơi
Tìm bao chân lý giữa đời mênh mang
Học điều thiên hạ luận bàn
Mà quên hiểu lấy tâm hồn chính ta
Có người vượt biển phong ba
Mà không thắng nổi lòng ma bên trong
Có người sống giữa thành công
Mà tim vẫn thấy mênh mông lạc loài
Bởi chưa hiểu được chính tôi
Nên còn chạy mãi giữa đời hợp tan
Khi vui thì quá vội vàng
Khi đau lại dễ ngập tràn ưu tư
Con người mạnh chẳng bởi vì
Hơn ai ngoài cuộc thị phi cuộc đời
Mà là hiểu được chính tôi
Hiểu từng cảm xúc đầy vơi trong lòng
Biết khi nóng giận bão giông
Không để tâm trí cuốn dòng sân si
Biết khi yếu đuối đôi khi
Vẫn yêu lấy chính con người mình mang
Trí tuệ chẳng ở huy hoàng
Không nằm hết ở kho tàng sách vở
Mà từ những phút lặng tờ
Quay vào nội tại để chờ hiểu ta
Một chiều yên gió đi qua
Ngồi nghe hơi thở cũng là bình yên
Một lần nhìn lại nội tâm
Ta nghe sâu thẳm âm thầm chính ta
Có những vết xước hôm qua
Chưa từng chữa lành nên mà đau hoài
Có khi chỉ bởi một lời
Mà lòng ôm mãi khoảng trời tổn thương
Khi ta hiểu được cội nguồn
Sẽ thôi trách móc đoạn đường đã qua
Hiểu mình không phải kiêu sa
Mà là biết rõ đâu là thật tâm
Không còn sống quá âm thầm
Để mong thiên hạ quan tâm đời mình
Không còn cố gắng gồng mình
Để thành phiên bản lung linh của người
Khi lòng hiểu được chính tôi
Ta không còn sợ cuộc đời đổi thay
Giông giông bão bão tháng ngày
Cũng không cuốn nổi tâm này bình yên
Người giàu nhất giữa nhân gian
Là người hiểu được tâm hồn của ta
Vì sau tất cả phong ba
Điều còn ở lại chính là an nhiên.
Thơ lục bát – Chương 20
Con người mạnh nhất khi hiểu chính mình
Con người đi khắp muôn nơi
Tìm bao chân lý giữa đời mênh mang
Học điều thiên hạ luận bàn
Mà quên hiểu lấy tâm hồn chính ta
Có người vượt biển phong ba
Mà không thắng nổi lòng ma bên trong
Có người sống giữa thành công
Mà tim vẫn thấy mênh mông lạc loài
Bởi chưa hiểu được chính tôi
Nên còn chạy mãi giữa đời hợp tan
Khi vui thì quá vội vàng
Khi đau lại dễ ngập tràn ưu tư
Con người mạnh chẳng bởi vì
Hơn ai ngoài cuộc thị phi cuộc đời
Mà là hiểu được chính tôi
Hiểu từng cảm xúc đầy vơi trong lòng
Biết khi nóng giận bão giông
Không để tâm trí cuốn dòng sân si
Biết khi yếu đuối đôi khi
Vẫn yêu lấy chính con người mình mang
Trí tuệ chẳng ở huy hoàng
Không nằm hết ở kho tàng sách vở
Mà từ những phút lặng tờ
Quay vào nội tại để chờ hiểu ta
Một chiều yên gió đi qua
Ngồi nghe hơi thở cũng là bình yên
Một lần nhìn lại nội tâm
Ta nghe sâu thẳm âm thầm chính ta
Có những vết xước hôm qua
Chưa từng chữa lành nên mà đau hoài
Có khi chỉ bởi một lời
Mà lòng ôm mãi khoảng trời tổn thương
Khi ta hiểu được cội nguồn
Sẽ thôi trách móc đoạn đường đã qua
Hiểu mình không phải kiêu sa
Mà là biết rõ đâu là thật tâm
Không còn sống quá âm thầm
Để mong thiên hạ quan tâm đời mình
Không còn cố gắng gồng mình
Để thành phiên bản lung linh của người
Khi lòng hiểu được chính tôi
Ta không còn sợ cuộc đời đổi thay
Giông giông bão bão tháng ngày
Cũng không cuốn nổi tâm này bình yên
Người giàu nhất giữa nhân gian
Là người hiểu được tâm hồn của ta
Vì sau tất cả phong ba
Điều còn ở lại chính là an nhiên.
HNI 26/5/2026
Thơ lục bát – Chương 20
Con người mạnh nhất khi hiểu chính mình
Con người đi khắp muôn nơi
Tìm bao chân lý giữa đời mênh mang
Học điều thiên hạ luận bàn
Mà quên hiểu lấy tâm hồn chính ta
Có người vượt biển phong ba
Mà không thắng nổi lòng ma bên trong
Có người sống giữa thành công
Mà tim vẫn thấy mênh mông lạc loài
Bởi chưa hiểu được chính tôi
Nên còn chạy mãi giữa đời hợp tan
Khi vui thì quá vội vàng
Khi đau lại dễ ngập tràn ưu tư
Con người mạnh chẳng bởi vì
Hơn ai ngoài cuộc thị phi cuộc đời
Mà là hiểu được chính tôi
Hiểu từng cảm xúc đầy vơi trong lòng
Biết khi nóng giận bão giông
Không để tâm trí cuốn dòng sân si
Biết khi yếu đuối đôi khi
Vẫn yêu lấy chính con người mình mang
Trí tuệ chẳng ở huy hoàng
Không nằm hết ở kho tàng sách vở
Mà từ những phút lặng tờ
Quay vào nội tại để chờ hiểu ta
Một chiều yên gió đi qua
Ngồi nghe hơi thở cũng là bình yên
Một lần nhìn lại nội tâm
Ta nghe sâu thẳm âm thầm chính ta
Có những vết xước hôm qua
Chưa từng chữa lành nên mà đau hoài
Có khi chỉ bởi một lời
Mà lòng ôm mãi khoảng trời tổn thương
Khi ta hiểu được cội nguồn
Sẽ thôi trách móc đoạn đường đã qua
Hiểu mình không phải kiêu sa
Mà là biết rõ đâu là thật tâm
Không còn sống quá âm thầm
Để mong thiên hạ quan tâm đời mình
Không còn cố gắng gồng mình
Để thành phiên bản lung linh của người
Khi lòng hiểu được chính tôi
Ta không còn sợ cuộc đời đổi thay
Giông giông bão bão tháng ngày
Cũng không cuốn nổi tâm này bình yên
Người giàu nhất giữa nhân gian
Là người hiểu được tâm hồn của ta
Vì sau tất cả phong ba
Điều còn ở lại chính là an nhiên.