HNI 26/5/2026
Thơ lục bát – Chương 19
Tự do thật sự là gì?
Người đời ai cũng kiếm tìm
Một đời tự tại bình yên cho mình
Có người giữa chốn lung linh
Vẫn nghe trống vắng trong tim từng ngày
Có người danh vọng trên tay
Mà lòng vẫn thấy đắng cay não nề
Bởi khi còn mãi cơn mê
Con người vẫn bị bộn bề cuốn đi
Tiền tài đâu có lỗi gì
Nhưng khi lệ thuộc dễ vì khổ đau
Một người luôn sống hơn thua
Sẽ không tìm được bến bờ bình yên
Một người quá muốn nổi tiếng
Sẽ luôn sợ hãi ưu phiền thế gian
Càng mang nhiều nỗi lo toan
Tâm hồn càng dễ ngập tràn bất an
Tự do đâu phải huy hoàng
Không là sở hữu bạc vàng đầy tay
Mà là sau những đổi thay
Lòng không còn bị cuốn xoay bởi đời
Không còn sống để hơn người
Không còn đánh đổi nụ cười bình an
Có người cuộc sống đơn sơ
Mà tâm thanh thản như tờ mây bay
Có người vật chất đủ đầy
Mà đêm vẫn thức chất đầy cô đơn
Con người quý nhất linh hồn
Không là vật chất thiệt hơn ngoài đời
Khi ta hiểu được chính tôi
Sẽ thôi chạy mãi giữa đời phù hoa
Biết đâu là đủ cho ta
Biết đâu là giá trị mà mình mang
Không còn cố gắng vội vàng
Để mong thiên hạ nhìn sang ngợi khen
Một bữa cơm nhỏ êm đềm
Một chiều lặng gió cũng đem an lành
Tự do nằm ở tâm mình
Không vì tham vọng mà thành khổ đau
Khi lòng buông được ưu sầu
Buông đi áp lực nhiệm màu thế gian
Ta nghe cuộc sống dịu dàng
Như mây như gió nhẹ nhàng trôi qua
Cuộc đời sau những phong ba
Điều còn ở lại chính là bình yên
Tự do chẳng ở bạc tiền
Mà là tâm trí không phiền không lo
Khi không còn bị kéo lôi
Bởi bao ham muốn giữa đời phù du
Là khi tâm thật an trú
Giữa muôn biến động vẫn ru nhẹ lòng.
Thơ lục bát – Chương 19
Tự do thật sự là gì?
Người đời ai cũng kiếm tìm
Một đời tự tại bình yên cho mình
Có người giữa chốn lung linh
Vẫn nghe trống vắng trong tim từng ngày
Có người danh vọng trên tay
Mà lòng vẫn thấy đắng cay não nề
Bởi khi còn mãi cơn mê
Con người vẫn bị bộn bề cuốn đi
Tiền tài đâu có lỗi gì
Nhưng khi lệ thuộc dễ vì khổ đau
Một người luôn sống hơn thua
Sẽ không tìm được bến bờ bình yên
Một người quá muốn nổi tiếng
Sẽ luôn sợ hãi ưu phiền thế gian
Càng mang nhiều nỗi lo toan
Tâm hồn càng dễ ngập tràn bất an
Tự do đâu phải huy hoàng
Không là sở hữu bạc vàng đầy tay
Mà là sau những đổi thay
Lòng không còn bị cuốn xoay bởi đời
Không còn sống để hơn người
Không còn đánh đổi nụ cười bình an
Có người cuộc sống đơn sơ
Mà tâm thanh thản như tờ mây bay
Có người vật chất đủ đầy
Mà đêm vẫn thức chất đầy cô đơn
Con người quý nhất linh hồn
Không là vật chất thiệt hơn ngoài đời
Khi ta hiểu được chính tôi
Sẽ thôi chạy mãi giữa đời phù hoa
Biết đâu là đủ cho ta
Biết đâu là giá trị mà mình mang
Không còn cố gắng vội vàng
Để mong thiên hạ nhìn sang ngợi khen
Một bữa cơm nhỏ êm đềm
Một chiều lặng gió cũng đem an lành
Tự do nằm ở tâm mình
Không vì tham vọng mà thành khổ đau
Khi lòng buông được ưu sầu
Buông đi áp lực nhiệm màu thế gian
Ta nghe cuộc sống dịu dàng
Như mây như gió nhẹ nhàng trôi qua
Cuộc đời sau những phong ba
Điều còn ở lại chính là bình yên
Tự do chẳng ở bạc tiền
Mà là tâm trí không phiền không lo
Khi không còn bị kéo lôi
Bởi bao ham muốn giữa đời phù du
Là khi tâm thật an trú
Giữa muôn biến động vẫn ru nhẹ lòng.
HNI 26/5/2026
Thơ lục bát – Chương 19
Tự do thật sự là gì?
Người đời ai cũng kiếm tìm
Một đời tự tại bình yên cho mình
Có người giữa chốn lung linh
Vẫn nghe trống vắng trong tim từng ngày
Có người danh vọng trên tay
Mà lòng vẫn thấy đắng cay não nề
Bởi khi còn mãi cơn mê
Con người vẫn bị bộn bề cuốn đi
Tiền tài đâu có lỗi gì
Nhưng khi lệ thuộc dễ vì khổ đau
Một người luôn sống hơn thua
Sẽ không tìm được bến bờ bình yên
Một người quá muốn nổi tiếng
Sẽ luôn sợ hãi ưu phiền thế gian
Càng mang nhiều nỗi lo toan
Tâm hồn càng dễ ngập tràn bất an
Tự do đâu phải huy hoàng
Không là sở hữu bạc vàng đầy tay
Mà là sau những đổi thay
Lòng không còn bị cuốn xoay bởi đời
Không còn sống để hơn người
Không còn đánh đổi nụ cười bình an
Có người cuộc sống đơn sơ
Mà tâm thanh thản như tờ mây bay
Có người vật chất đủ đầy
Mà đêm vẫn thức chất đầy cô đơn
Con người quý nhất linh hồn
Không là vật chất thiệt hơn ngoài đời
Khi ta hiểu được chính tôi
Sẽ thôi chạy mãi giữa đời phù hoa
Biết đâu là đủ cho ta
Biết đâu là giá trị mà mình mang
Không còn cố gắng vội vàng
Để mong thiên hạ nhìn sang ngợi khen
Một bữa cơm nhỏ êm đềm
Một chiều lặng gió cũng đem an lành
Tự do nằm ở tâm mình
Không vì tham vọng mà thành khổ đau
Khi lòng buông được ưu sầu
Buông đi áp lực nhiệm màu thế gian
Ta nghe cuộc sống dịu dàng
Như mây như gió nhẹ nhàng trôi qua
Cuộc đời sau những phong ba
Điều còn ở lại chính là bình yên
Tự do chẳng ở bạc tiền
Mà là tâm trí không phiền không lo
Khi không còn bị kéo lôi
Bởi bao ham muốn giữa đời phù du
Là khi tâm thật an trú
Giữa muôn biến động vẫn ru nhẹ lòng.