HNI 26/5/2026
Thơ lục bát – Chương 21
Giá trị lớn nhất của đời người

Con người đi giữa dòng đời
Bao năm mải miết kiếm lời hơn thua
Có người thức sớm ngủ trưa
Chỉ mong vật chất đẩy đưa cuộc đời

Tưởng rằng giàu có hơn người
Là tìm được hết nụ cười bình yên
Nhưng khi nhìn lại ưu phiền
Mới hay hạnh phúc chẳng tiền nào mua

Tiền mua nhà cửa dư thừa
Mà không mua nổi bữa cơm sum vầy
Tiền mua danh vọng trên tay
Mà không giữ được tháng ngày yêu thương

Có người đi khắp bốn phương
Đến khi mệt mỏi mới thương chính mình
Cả đời gom góp hành trình
Mà quên chăm chút tâm linh bên trong

Có người sống giữa thành công
Mà lòng trống vắng mênh mông lạ thường
Điều còn đọng lại yêu thương
Không là vật chất vô thường thế gian

Mà là cách sống dịu dàng
Biết cho đi những chân thành từ tâm
Một lời chia sẻ âm thầm
Cũng làm ấm lại bao năm lạnh lòng

Một người sống biết cảm thông
Giữa đời sẽ tỏa ánh hồng bình yên
Con người quý nhất không tiền
Mà là sức khỏe, nhân duyên, nghĩa tình

Một đời rồi cũng lặng thinh
Có mang theo được bóng hình lợi danh?
Điều còn ở lại mong manh
Là bao tử tế ta dành cho nhau

Là khi sau những thương đau
Ta không đánh mất sắc màu yêu thương
Giá trị chẳng ở kim cương
Mà trong ánh mắt vấn vương nghĩa tình

Một người giàu nhất nhân sinh
Là người giữ được tâm mình an nhiên
Biết yêu những phút hiện tiền
Biết thương cuộc sống dịu hiền quanh ta
Sau cùng qua hết phong ba
Điều còn sâu nhất chính là tình người.
HNI 26/5/2026 Thơ lục bát – Chương 21 Giá trị lớn nhất của đời người Con người đi giữa dòng đời Bao năm mải miết kiếm lời hơn thua Có người thức sớm ngủ trưa Chỉ mong vật chất đẩy đưa cuộc đời Tưởng rằng giàu có hơn người Là tìm được hết nụ cười bình yên Nhưng khi nhìn lại ưu phiền Mới hay hạnh phúc chẳng tiền nào mua Tiền mua nhà cửa dư thừa Mà không mua nổi bữa cơm sum vầy Tiền mua danh vọng trên tay Mà không giữ được tháng ngày yêu thương Có người đi khắp bốn phương Đến khi mệt mỏi mới thương chính mình Cả đời gom góp hành trình Mà quên chăm chút tâm linh bên trong Có người sống giữa thành công Mà lòng trống vắng mênh mông lạ thường Điều còn đọng lại yêu thương Không là vật chất vô thường thế gian Mà là cách sống dịu dàng Biết cho đi những chân thành từ tâm Một lời chia sẻ âm thầm Cũng làm ấm lại bao năm lạnh lòng Một người sống biết cảm thông Giữa đời sẽ tỏa ánh hồng bình yên Con người quý nhất không tiền Mà là sức khỏe, nhân duyên, nghĩa tình Một đời rồi cũng lặng thinh Có mang theo được bóng hình lợi danh? Điều còn ở lại mong manh Là bao tử tế ta dành cho nhau Là khi sau những thương đau Ta không đánh mất sắc màu yêu thương Giá trị chẳng ở kim cương Mà trong ánh mắt vấn vương nghĩa tình Một người giàu nhất nhân sinh Là người giữ được tâm mình an nhiên Biết yêu những phút hiện tiền Biết thương cuộc sống dịu hiền quanh ta Sau cùng qua hết phong ba Điều còn sâu nhất chính là tình người.
Like
Love
Wow
Haha
Angry
12
0 Comments 0 Shares