HNI 26/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 13
HỌC CÁCH BUÔNG BỎ
Có những thứ càng ôm càng đau đớn
Càng giữ chặt tim càng hóa chơi vơi
Người phụ nữ đi qua nhiều sóng gió
Mới hiểu đời không giữ được tất cả đâu
Đã có lúc nước mắt rơi thật lâu
Vì một người chẳng còn thương mình nữa
Đã có lúc giữa bao điều dang dở
Chỉ riêng mình níu ký ức mà thôi
Có những đêm rất lặng giữa cuộc đời
Ngồi ôm mãi một nỗi buồn cũ kỹ
Ngỡ yêu thương là điều không thể mất
Nào ngờ đâu cũng đến lúc chia lìa
Người phụ nữ sau những cuộc đi về
Mới học được cách buông điều không thuộc
Không níu kéo những trái tim lạnh nhạt
Không tự làm mình đau bởi cô đơn
Buông bỏ rồi chẳng phải hết yêu thương
Chỉ là học cách yêu mình hơn trước
Không để trái tim vì ai mà kiệt sức
Không giữ hoài những điều khiến mình đau
Có những người chỉ đi lướt qua nhau
Như bài học của cuộc đời gửi đến
Dạy ta biết giữa muôn vàn thương mến
Điều quý nhất là bình yên trong lòng
Người trưởng thành sau bão tố long đong
Không còn sống bằng oán hờn tiếc nuối
Họ hiểu được sau những lần buông cuối
Là khoảng trời nhẹ nhõm phía sau lưng
Có những chiều nhìn nắng đổ lâng lâng
Bỗng thấy lòng dịu dàng hơn ngày cũ
Những tổn thương giờ không còn đủ sức
Làm tâm hồn gục ngã giữa nhân gian
Người phụ nữ mạnh mẽ rất dịu dàng
Không cố chấp với điều không xứng đáng
Họ học cách mỉm cười cùng năm tháng
Học buông tay để giữ lấy bình yên
Và rồi một ngày giữa nắng dịu hiền
Họ nhận ra lòng mình thôi giông bão
Những đau đớn từng làm tim bật khóc
Giờ chỉ còn như kỷ niệm xa xôi
Buông bỏ không làm mất cả cuộc đời
Mà giúp trái tim nhẹ nhàng hơn trước
Để người phụ nữ sau bao lần tổn thương
Lại nở hoa trong bình yên rất thật
BÀI THƠ CHƯƠNG 13
HỌC CÁCH BUÔNG BỎ
Có những thứ càng ôm càng đau đớn
Càng giữ chặt tim càng hóa chơi vơi
Người phụ nữ đi qua nhiều sóng gió
Mới hiểu đời không giữ được tất cả đâu
Đã có lúc nước mắt rơi thật lâu
Vì một người chẳng còn thương mình nữa
Đã có lúc giữa bao điều dang dở
Chỉ riêng mình níu ký ức mà thôi
Có những đêm rất lặng giữa cuộc đời
Ngồi ôm mãi một nỗi buồn cũ kỹ
Ngỡ yêu thương là điều không thể mất
Nào ngờ đâu cũng đến lúc chia lìa
Người phụ nữ sau những cuộc đi về
Mới học được cách buông điều không thuộc
Không níu kéo những trái tim lạnh nhạt
Không tự làm mình đau bởi cô đơn
Buông bỏ rồi chẳng phải hết yêu thương
Chỉ là học cách yêu mình hơn trước
Không để trái tim vì ai mà kiệt sức
Không giữ hoài những điều khiến mình đau
Có những người chỉ đi lướt qua nhau
Như bài học của cuộc đời gửi đến
Dạy ta biết giữa muôn vàn thương mến
Điều quý nhất là bình yên trong lòng
Người trưởng thành sau bão tố long đong
Không còn sống bằng oán hờn tiếc nuối
Họ hiểu được sau những lần buông cuối
Là khoảng trời nhẹ nhõm phía sau lưng
Có những chiều nhìn nắng đổ lâng lâng
Bỗng thấy lòng dịu dàng hơn ngày cũ
Những tổn thương giờ không còn đủ sức
Làm tâm hồn gục ngã giữa nhân gian
Người phụ nữ mạnh mẽ rất dịu dàng
Không cố chấp với điều không xứng đáng
Họ học cách mỉm cười cùng năm tháng
Học buông tay để giữ lấy bình yên
Và rồi một ngày giữa nắng dịu hiền
Họ nhận ra lòng mình thôi giông bão
Những đau đớn từng làm tim bật khóc
Giờ chỉ còn như kỷ niệm xa xôi
Buông bỏ không làm mất cả cuộc đời
Mà giúp trái tim nhẹ nhàng hơn trước
Để người phụ nữ sau bao lần tổn thương
Lại nở hoa trong bình yên rất thật
HNI 26/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 13
HỌC CÁCH BUÔNG BỎ
Có những thứ càng ôm càng đau đớn
Càng giữ chặt tim càng hóa chơi vơi
Người phụ nữ đi qua nhiều sóng gió
Mới hiểu đời không giữ được tất cả đâu
Đã có lúc nước mắt rơi thật lâu
Vì một người chẳng còn thương mình nữa
Đã có lúc giữa bao điều dang dở
Chỉ riêng mình níu ký ức mà thôi
Có những đêm rất lặng giữa cuộc đời
Ngồi ôm mãi một nỗi buồn cũ kỹ
Ngỡ yêu thương là điều không thể mất
Nào ngờ đâu cũng đến lúc chia lìa
Người phụ nữ sau những cuộc đi về
Mới học được cách buông điều không thuộc
Không níu kéo những trái tim lạnh nhạt
Không tự làm mình đau bởi cô đơn
Buông bỏ rồi chẳng phải hết yêu thương
Chỉ là học cách yêu mình hơn trước
Không để trái tim vì ai mà kiệt sức
Không giữ hoài những điều khiến mình đau
Có những người chỉ đi lướt qua nhau
Như bài học của cuộc đời gửi đến
Dạy ta biết giữa muôn vàn thương mến
Điều quý nhất là bình yên trong lòng
Người trưởng thành sau bão tố long đong
Không còn sống bằng oán hờn tiếc nuối
Họ hiểu được sau những lần buông cuối
Là khoảng trời nhẹ nhõm phía sau lưng
Có những chiều nhìn nắng đổ lâng lâng
Bỗng thấy lòng dịu dàng hơn ngày cũ
Những tổn thương giờ không còn đủ sức
Làm tâm hồn gục ngã giữa nhân gian
Người phụ nữ mạnh mẽ rất dịu dàng
Không cố chấp với điều không xứng đáng
Họ học cách mỉm cười cùng năm tháng
Học buông tay để giữ lấy bình yên
Và rồi một ngày giữa nắng dịu hiền
Họ nhận ra lòng mình thôi giông bão
Những đau đớn từng làm tim bật khóc
Giờ chỉ còn như kỷ niệm xa xôi
Buông bỏ không làm mất cả cuộc đời
Mà giúp trái tim nhẹ nhàng hơn trước
Để người phụ nữ sau bao lần tổn thương
Lại nở hoa trong bình yên rất thật 🌸