HNI 27/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 29
NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ CỘNG ĐỒNG
Có những người phụ nữ như ánh nắng
Đi qua đời mang hơi ấm dịu êm
Không cần phải quá giàu hay nổi tiếng
Vẫn làm người thấy hạnh phúc bên thêm
Họ lắng nghe những nỗi buồn thầm lặng
Thấy trong mắt ai đó những chơi vơi
Một lời hỏi cũng đủ làm ấm lại
Những tâm hồn đang lạc giữa cuộc đời
Người phụ nữ mang trái tim nhân hậu
Luôn dễ rung trước mất mát đau thương
Nên thường chọn trở thành người sẻ chia
Mang yêu thương gieo khắp mọi nẻo đường
Có người mẹ dạy con điều tử tế
Biết yêu người và biết sống bao dung
Có người chị âm thầm đi giúp đỡ
Những mảnh đời đang khốn khó vô cùng
Cộng đồng đẹp không xây bằng vật chất
Mà dựng bằng tình người giữa nhân gian
Bằng ánh mắt biết cảm thông người khác
Bằng bàn tay còn muốn được sẻ san
Có những lúc cuộc đời đầy áp lực
Người ta buồn mà chẳng biết cùng ai
Chỉ cần gặp một tấm lòng chân thật
Cũng đủ làm tim sống lại một mai
Người phụ nữ có sức mạnh kỳ lạ
Biết kết nối những trái tim cô đơn
Biết biến những điều bình thường bé nhỏ
Thành yêu thương lan rộng khắp tâm hồn
Có người chẳng quen ai ngoài xã hội
Nhưng nhờ cộng đồng mà đổi thay nhiều
Học mạnh mẽ, học yêu mình trở lại
Học đứng lên sau những buổi đổ xiêu
Khi phụ nữ biết nâng đỡ phụ nữ
Thế gian này sẽ đẹp biết bao nhiêu
Không ganh ghét, không kéo nhau xuống thấp
Mà cùng nhau đi tiếp những thương yêu
Ánh sáng ấy không làm ai nhỏ lại
Ngược nâng nhau cùng tỏa sáng giữa đời
Bởi hạnh phúc đâu phải là hơn thua
Mà là mình còn giúp được bao người
Internet mở thêm nhiều cánh cửa
Cho con người kết nối khắp năm châu
Nhưng giữa những bộn bề và giả thật
Càng cần lòng nhân ái giữ cho nhau
Hãy ở cạnh những người mang tích cực
Biết động viên khi mình ngã đau thương
Vì môi trường cũng âm thầm thay đổi
Một con người theo năm tháng vô thường
Người phụ nữ như dòng sông lặng lẽ
Nuôi yêu thương qua từng nhịp cuộc đời
Có thể nhỏ nhưng mang nguồn năng lượng
Làm bao người mạnh mẽ giữa chơi vơi
Mai sau nữa điều còn trong ký ức
Không phải mình đã sở hữu bao nhiêu
Mà là lúc giữa cuộc đời mỏi mệt
Ta từng gieo hy vọng và tình yêu
Người phụ nữ khi sống vì cộng đồng
Sẽ đẹp hơn mọi hào quang vật chất
Vì điều quý nhất trong đời người có
Là trái tim còn biết sống chân thật.
BÀI THƠ CHƯƠNG 29
NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ CỘNG ĐỒNG
Có những người phụ nữ như ánh nắng
Đi qua đời mang hơi ấm dịu êm
Không cần phải quá giàu hay nổi tiếng
Vẫn làm người thấy hạnh phúc bên thêm
Họ lắng nghe những nỗi buồn thầm lặng
Thấy trong mắt ai đó những chơi vơi
Một lời hỏi cũng đủ làm ấm lại
Những tâm hồn đang lạc giữa cuộc đời
Người phụ nữ mang trái tim nhân hậu
Luôn dễ rung trước mất mát đau thương
Nên thường chọn trở thành người sẻ chia
Mang yêu thương gieo khắp mọi nẻo đường
Có người mẹ dạy con điều tử tế
Biết yêu người và biết sống bao dung
Có người chị âm thầm đi giúp đỡ
Những mảnh đời đang khốn khó vô cùng
Cộng đồng đẹp không xây bằng vật chất
Mà dựng bằng tình người giữa nhân gian
Bằng ánh mắt biết cảm thông người khác
Bằng bàn tay còn muốn được sẻ san
Có những lúc cuộc đời đầy áp lực
Người ta buồn mà chẳng biết cùng ai
Chỉ cần gặp một tấm lòng chân thật
Cũng đủ làm tim sống lại một mai
Người phụ nữ có sức mạnh kỳ lạ
Biết kết nối những trái tim cô đơn
Biết biến những điều bình thường bé nhỏ
Thành yêu thương lan rộng khắp tâm hồn
Có người chẳng quen ai ngoài xã hội
Nhưng nhờ cộng đồng mà đổi thay nhiều
Học mạnh mẽ, học yêu mình trở lại
Học đứng lên sau những buổi đổ xiêu
Khi phụ nữ biết nâng đỡ phụ nữ
Thế gian này sẽ đẹp biết bao nhiêu
Không ganh ghét, không kéo nhau xuống thấp
Mà cùng nhau đi tiếp những thương yêu
Ánh sáng ấy không làm ai nhỏ lại
Ngược nâng nhau cùng tỏa sáng giữa đời
Bởi hạnh phúc đâu phải là hơn thua
Mà là mình còn giúp được bao người
Internet mở thêm nhiều cánh cửa
Cho con người kết nối khắp năm châu
Nhưng giữa những bộn bề và giả thật
Càng cần lòng nhân ái giữ cho nhau
Hãy ở cạnh những người mang tích cực
Biết động viên khi mình ngã đau thương
Vì môi trường cũng âm thầm thay đổi
Một con người theo năm tháng vô thường
Người phụ nữ như dòng sông lặng lẽ
Nuôi yêu thương qua từng nhịp cuộc đời
Có thể nhỏ nhưng mang nguồn năng lượng
Làm bao người mạnh mẽ giữa chơi vơi
Mai sau nữa điều còn trong ký ức
Không phải mình đã sở hữu bao nhiêu
Mà là lúc giữa cuộc đời mỏi mệt
Ta từng gieo hy vọng và tình yêu
Người phụ nữ khi sống vì cộng đồng
Sẽ đẹp hơn mọi hào quang vật chất
Vì điều quý nhất trong đời người có
Là trái tim còn biết sống chân thật.
HNI 27/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 29
NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ CỘNG ĐỒNG
Có những người phụ nữ như ánh nắng
Đi qua đời mang hơi ấm dịu êm
Không cần phải quá giàu hay nổi tiếng
Vẫn làm người thấy hạnh phúc bên thêm
Họ lắng nghe những nỗi buồn thầm lặng
Thấy trong mắt ai đó những chơi vơi
Một lời hỏi cũng đủ làm ấm lại
Những tâm hồn đang lạc giữa cuộc đời
Người phụ nữ mang trái tim nhân hậu
Luôn dễ rung trước mất mát đau thương
Nên thường chọn trở thành người sẻ chia
Mang yêu thương gieo khắp mọi nẻo đường
Có người mẹ dạy con điều tử tế
Biết yêu người và biết sống bao dung
Có người chị âm thầm đi giúp đỡ
Những mảnh đời đang khốn khó vô cùng
Cộng đồng đẹp không xây bằng vật chất
Mà dựng bằng tình người giữa nhân gian
Bằng ánh mắt biết cảm thông người khác
Bằng bàn tay còn muốn được sẻ san
Có những lúc cuộc đời đầy áp lực
Người ta buồn mà chẳng biết cùng ai
Chỉ cần gặp một tấm lòng chân thật
Cũng đủ làm tim sống lại một mai
Người phụ nữ có sức mạnh kỳ lạ
Biết kết nối những trái tim cô đơn
Biết biến những điều bình thường bé nhỏ
Thành yêu thương lan rộng khắp tâm hồn
Có người chẳng quen ai ngoài xã hội
Nhưng nhờ cộng đồng mà đổi thay nhiều
Học mạnh mẽ, học yêu mình trở lại
Học đứng lên sau những buổi đổ xiêu
Khi phụ nữ biết nâng đỡ phụ nữ
Thế gian này sẽ đẹp biết bao nhiêu
Không ganh ghét, không kéo nhau xuống thấp
Mà cùng nhau đi tiếp những thương yêu
Ánh sáng ấy không làm ai nhỏ lại
Ngược nâng nhau cùng tỏa sáng giữa đời
Bởi hạnh phúc đâu phải là hơn thua
Mà là mình còn giúp được bao người
Internet mở thêm nhiều cánh cửa
Cho con người kết nối khắp năm châu
Nhưng giữa những bộn bề và giả thật
Càng cần lòng nhân ái giữ cho nhau
Hãy ở cạnh những người mang tích cực
Biết động viên khi mình ngã đau thương
Vì môi trường cũng âm thầm thay đổi
Một con người theo năm tháng vô thường
Người phụ nữ như dòng sông lặng lẽ
Nuôi yêu thương qua từng nhịp cuộc đời
Có thể nhỏ nhưng mang nguồn năng lượng
Làm bao người mạnh mẽ giữa chơi vơi
Mai sau nữa điều còn trong ký ức
Không phải mình đã sở hữu bao nhiêu
Mà là lúc giữa cuộc đời mỏi mệt
Ta từng gieo hy vọng và tình yêu
Người phụ nữ khi sống vì cộng đồng
Sẽ đẹp hơn mọi hào quang vật chất
Vì điều quý nhất trong đời người có
Là trái tim còn biết sống chân thật.