HNI 27/5/2026
Thơ lục bát – Chương 22
Con người sinh ra để sáng tạo
Con người từ thuở sơ khai
Đã mang trong trí những ngày ước mơ
Từ khi chưa biết chữ tờ
Đã nhìn trời đất mà chờ khám ra
Một que lửa nhỏ bùng qua
Cũng từ sáng tạo sinh ra cuộc đời
Từ bao ý tưởng tuyệt vời
Nhân gian mới có những thời đổi thay
Nếu người chỉ sống như mây
Thuận theo lối cũ tháng ngày lặng im
Thì đâu có ánh văn minh
Đâu bao kỳ tích hành trình nhân gian
Con người quý nhất vô vàn
Là tâm biết nghĩ biết làm điều hay
Một người dám bước khác người
Có khi mở lối cho đời phía sau
Sáng tạo chẳng phải cao sâu
Không là điều gì nhiệm màu xa xôi
Mà từ góc nghĩ khác thôi
Cũng làm cuộc sống sáng ngời hơn xưa
Một người qua những ngày mưa
Vẫn tìm ánh nắng giữa trưa cuộc đời
Một người sau những chơi vơi
Vẫn không từ bỏ nụ cười trong tim
Đó là sáng tạo lặng im
Tự thay số phận của mình từng ngày
Con người thường sợ đổi thay
Sợ lời thiên hạ phủ đầy quanh ta
Sợ mình thất bại phong ba
Nên đành sống mãi như là hôm qua
Nhưng đời nếu chẳng bước qua
Thì sao thấy được trời xa rộng dài
Bao người thay đổi tương lai
Đều từng bị nói đúng sai giữa đời
Người mà dám nghĩ khác người
Lắm khi cô độc giữa nơi đông người
Nhưng rồi theo tháng theo năm
Chính người ấy lại âm thầm đổi thay
Một ý tưởng nhỏ hôm nay
Có khi mở lối tương lai mai này
Con người sinh giữa trần ai
Không là chiếc bóng sống hoài giống nhau
Mỗi người một ánh nhiệm màu
Một tâm hồn nhỏ mang màu riêng tư
Nếu ta dám sống thật từ
Dám đi con đường mình vừa nhận ra
Thì dù giông tố phong ba
Cuộc đời vẫn sẽ nở hoa trong lòng
Sáng tạo như ánh bình minh
Làm cho thế giới hồi sinh mỗi ngày
Người giàu nhất chẳng là ai
Mà là người biết đổi thay chính mình.
Đọc thêm
Thơ lục bát – Chương 22
Con người sinh ra để sáng tạo
Con người từ thuở sơ khai
Đã mang trong trí những ngày ước mơ
Từ khi chưa biết chữ tờ
Đã nhìn trời đất mà chờ khám ra
Một que lửa nhỏ bùng qua
Cũng từ sáng tạo sinh ra cuộc đời
Từ bao ý tưởng tuyệt vời
Nhân gian mới có những thời đổi thay
Nếu người chỉ sống như mây
Thuận theo lối cũ tháng ngày lặng im
Thì đâu có ánh văn minh
Đâu bao kỳ tích hành trình nhân gian
Con người quý nhất vô vàn
Là tâm biết nghĩ biết làm điều hay
Một người dám bước khác người
Có khi mở lối cho đời phía sau
Sáng tạo chẳng phải cao sâu
Không là điều gì nhiệm màu xa xôi
Mà từ góc nghĩ khác thôi
Cũng làm cuộc sống sáng ngời hơn xưa
Một người qua những ngày mưa
Vẫn tìm ánh nắng giữa trưa cuộc đời
Một người sau những chơi vơi
Vẫn không từ bỏ nụ cười trong tim
Đó là sáng tạo lặng im
Tự thay số phận của mình từng ngày
Con người thường sợ đổi thay
Sợ lời thiên hạ phủ đầy quanh ta
Sợ mình thất bại phong ba
Nên đành sống mãi như là hôm qua
Nhưng đời nếu chẳng bước qua
Thì sao thấy được trời xa rộng dài
Bao người thay đổi tương lai
Đều từng bị nói đúng sai giữa đời
Người mà dám nghĩ khác người
Lắm khi cô độc giữa nơi đông người
Nhưng rồi theo tháng theo năm
Chính người ấy lại âm thầm đổi thay
Một ý tưởng nhỏ hôm nay
Có khi mở lối tương lai mai này
Con người sinh giữa trần ai
Không là chiếc bóng sống hoài giống nhau
Mỗi người một ánh nhiệm màu
Một tâm hồn nhỏ mang màu riêng tư
Nếu ta dám sống thật từ
Dám đi con đường mình vừa nhận ra
Thì dù giông tố phong ba
Cuộc đời vẫn sẽ nở hoa trong lòng
Sáng tạo như ánh bình minh
Làm cho thế giới hồi sinh mỗi ngày
Người giàu nhất chẳng là ai
Mà là người biết đổi thay chính mình.
Đọc thêm
HNI 27/5/2026
Thơ lục bát – Chương 22
Con người sinh ra để sáng tạo
Con người từ thuở sơ khai
Đã mang trong trí những ngày ước mơ
Từ khi chưa biết chữ tờ
Đã nhìn trời đất mà chờ khám ra
Một que lửa nhỏ bùng qua
Cũng từ sáng tạo sinh ra cuộc đời
Từ bao ý tưởng tuyệt vời
Nhân gian mới có những thời đổi thay
Nếu người chỉ sống như mây
Thuận theo lối cũ tháng ngày lặng im
Thì đâu có ánh văn minh
Đâu bao kỳ tích hành trình nhân gian
Con người quý nhất vô vàn
Là tâm biết nghĩ biết làm điều hay
Một người dám bước khác người
Có khi mở lối cho đời phía sau
Sáng tạo chẳng phải cao sâu
Không là điều gì nhiệm màu xa xôi
Mà từ góc nghĩ khác thôi
Cũng làm cuộc sống sáng ngời hơn xưa
Một người qua những ngày mưa
Vẫn tìm ánh nắng giữa trưa cuộc đời
Một người sau những chơi vơi
Vẫn không từ bỏ nụ cười trong tim
Đó là sáng tạo lặng im
Tự thay số phận của mình từng ngày
Con người thường sợ đổi thay
Sợ lời thiên hạ phủ đầy quanh ta
Sợ mình thất bại phong ba
Nên đành sống mãi như là hôm qua
Nhưng đời nếu chẳng bước qua
Thì sao thấy được trời xa rộng dài
Bao người thay đổi tương lai
Đều từng bị nói đúng sai giữa đời
Người mà dám nghĩ khác người
Lắm khi cô độc giữa nơi đông người
Nhưng rồi theo tháng theo năm
Chính người ấy lại âm thầm đổi thay
Một ý tưởng nhỏ hôm nay
Có khi mở lối tương lai mai này
Con người sinh giữa trần ai
Không là chiếc bóng sống hoài giống nhau
Mỗi người một ánh nhiệm màu
Một tâm hồn nhỏ mang màu riêng tư
Nếu ta dám sống thật từ
Dám đi con đường mình vừa nhận ra
Thì dù giông tố phong ba
Cuộc đời vẫn sẽ nở hoa trong lòng
Sáng tạo như ánh bình minh
Làm cho thế giới hồi sinh mỗi ngày
Người giàu nhất chẳng là ai
Mà là người biết đổi thay chính mình.
Đọc thêm