HNI 28/5/2026
Thơ lục bát – Chương 24
Tri thức là sức mạnh vĩ đại nhất
Con người từ thuở xa xưa
Đã đi tìm hiểu nắng mưa đất trời
Từ trong bóng tối cuộc đời
Tri thức như ánh mặt trời ban mai
Nhờ bao khát vọng miệt mài
Nhân gian mới có tháng ngày văn minh
Từ khi biết đọc biết nhìn
Con người dần bước hành trình đổi thay
Một người dù trắng bàn tay
Nhưng có hiểu biết vẫn đầy tương lai
Một người vật chất nhiều thay
Không tri thức dễ lạc loài giữa đời
Điều làm thay đổi con người
Không riêng tiền bạc hay lời ngợi khen
Mà là nhận thức vươn lên
Biết nhìn cuộc sống rộng thêm mỗi ngày
Có người sống mãi mê say
Trong bao giới hạn dựng xây cho mình
Tự cho chẳng thể vươn lên
Nên đời cứ mãi chông chênh lặng buồn
Nhưng khi hiểu được cội nguồn
Con người mới biết mình luôn nhiệm màu
Một trang sách nhỏ thẳm sâu
Có khi mở lối nhịp cầu tương lai
Một lời chân thật đúng ngày
Có khi cứu cả tháng ngày tối tăm
Tri thức chẳng chỉ âm thầm
Nằm trong chữ nghĩa người cầm đọc qua
Mà là hiểu được chính ta
Hiểu người hiểu cả phong ba cuộc đời
Người nhiều hiểu biết sáng ngời
Thường không kiêu ngạo giữa nơi nhân quần
Bởi càng học hỏi xa gần
Càng hay thế giới muôn phần rộng sâu
Con người mạnh nhất nhiệm màu
Là người luôn biết bắt đầu học thêm
Không vì thất bại mà quên
Không vì khổ cực mà mềm ý chí
Mỗi ngày mở rộng tư duy
Là thêm ánh sáng bước đi trong đời
Tri thức giải thoát con người
Khỏi bao mê muội giữa nơi bụi trần
Giúp ta hiểu được bản thân
Biết đâu là giả là chân cuộc đời
Một dân tộc muốn sáng ngời
Phải nuôi tri thức cho người vươn lên
Bởi khi nhận thức lớn thêm
Nhân gian cũng bớt ưu phiền khổ đau
Sau cùng còn lại bền lâu
Không là vật chất đổi màu thời gian
Mà là trí tuệ mở mang
Giúp người tiến hóa huy hoàng mai sau.
Thơ lục bát – Chương 24
Tri thức là sức mạnh vĩ đại nhất
Con người từ thuở xa xưa
Đã đi tìm hiểu nắng mưa đất trời
Từ trong bóng tối cuộc đời
Tri thức như ánh mặt trời ban mai
Nhờ bao khát vọng miệt mài
Nhân gian mới có tháng ngày văn minh
Từ khi biết đọc biết nhìn
Con người dần bước hành trình đổi thay
Một người dù trắng bàn tay
Nhưng có hiểu biết vẫn đầy tương lai
Một người vật chất nhiều thay
Không tri thức dễ lạc loài giữa đời
Điều làm thay đổi con người
Không riêng tiền bạc hay lời ngợi khen
Mà là nhận thức vươn lên
Biết nhìn cuộc sống rộng thêm mỗi ngày
Có người sống mãi mê say
Trong bao giới hạn dựng xây cho mình
Tự cho chẳng thể vươn lên
Nên đời cứ mãi chông chênh lặng buồn
Nhưng khi hiểu được cội nguồn
Con người mới biết mình luôn nhiệm màu
Một trang sách nhỏ thẳm sâu
Có khi mở lối nhịp cầu tương lai
Một lời chân thật đúng ngày
Có khi cứu cả tháng ngày tối tăm
Tri thức chẳng chỉ âm thầm
Nằm trong chữ nghĩa người cầm đọc qua
Mà là hiểu được chính ta
Hiểu người hiểu cả phong ba cuộc đời
Người nhiều hiểu biết sáng ngời
Thường không kiêu ngạo giữa nơi nhân quần
Bởi càng học hỏi xa gần
Càng hay thế giới muôn phần rộng sâu
Con người mạnh nhất nhiệm màu
Là người luôn biết bắt đầu học thêm
Không vì thất bại mà quên
Không vì khổ cực mà mềm ý chí
Mỗi ngày mở rộng tư duy
Là thêm ánh sáng bước đi trong đời
Tri thức giải thoát con người
Khỏi bao mê muội giữa nơi bụi trần
Giúp ta hiểu được bản thân
Biết đâu là giả là chân cuộc đời
Một dân tộc muốn sáng ngời
Phải nuôi tri thức cho người vươn lên
Bởi khi nhận thức lớn thêm
Nhân gian cũng bớt ưu phiền khổ đau
Sau cùng còn lại bền lâu
Không là vật chất đổi màu thời gian
Mà là trí tuệ mở mang
Giúp người tiến hóa huy hoàng mai sau.
HNI 28/5/2026
Thơ lục bát – Chương 24
Tri thức là sức mạnh vĩ đại nhất
Con người từ thuở xa xưa
Đã đi tìm hiểu nắng mưa đất trời
Từ trong bóng tối cuộc đời
Tri thức như ánh mặt trời ban mai
Nhờ bao khát vọng miệt mài
Nhân gian mới có tháng ngày văn minh
Từ khi biết đọc biết nhìn
Con người dần bước hành trình đổi thay
Một người dù trắng bàn tay
Nhưng có hiểu biết vẫn đầy tương lai
Một người vật chất nhiều thay
Không tri thức dễ lạc loài giữa đời
Điều làm thay đổi con người
Không riêng tiền bạc hay lời ngợi khen
Mà là nhận thức vươn lên
Biết nhìn cuộc sống rộng thêm mỗi ngày
Có người sống mãi mê say
Trong bao giới hạn dựng xây cho mình
Tự cho chẳng thể vươn lên
Nên đời cứ mãi chông chênh lặng buồn
Nhưng khi hiểu được cội nguồn
Con người mới biết mình luôn nhiệm màu
Một trang sách nhỏ thẳm sâu
Có khi mở lối nhịp cầu tương lai
Một lời chân thật đúng ngày
Có khi cứu cả tháng ngày tối tăm
Tri thức chẳng chỉ âm thầm
Nằm trong chữ nghĩa người cầm đọc qua
Mà là hiểu được chính ta
Hiểu người hiểu cả phong ba cuộc đời
Người nhiều hiểu biết sáng ngời
Thường không kiêu ngạo giữa nơi nhân quần
Bởi càng học hỏi xa gần
Càng hay thế giới muôn phần rộng sâu
Con người mạnh nhất nhiệm màu
Là người luôn biết bắt đầu học thêm
Không vì thất bại mà quên
Không vì khổ cực mà mềm ý chí
Mỗi ngày mở rộng tư duy
Là thêm ánh sáng bước đi trong đời
Tri thức giải thoát con người
Khỏi bao mê muội giữa nơi bụi trần
Giúp ta hiểu được bản thân
Biết đâu là giả là chân cuộc đời
Một dân tộc muốn sáng ngời
Phải nuôi tri thức cho người vươn lên
Bởi khi nhận thức lớn thêm
Nhân gian cũng bớt ưu phiền khổ đau
Sau cùng còn lại bền lâu
Không là vật chất đổi màu thời gian
Mà là trí tuệ mở mang
Giúp người tiến hóa huy hoàng mai sau.