HNI 29/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 21
NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG GIA ĐÌNH

Người phụ nữ như dòng sông lặng lẽ
Chảy âm thầm qua tháng rộng năm dài
Mang yêu thương hong khô bao mỏi mệt
Giữ bình yên cho mái ấm hôm mai

Có những sáng mặt trời chưa kịp thức
Mẹ đã lo từng bữa nhỏ cho con
Có những tối cả nhà yên giấc ngủ
Mẹ vẫn ngồi vá lại những héo hon

Người phụ nữ chẳng cần mang áo giáp
Vẫn kiên cường qua giông gió cuộc đời
Một ánh mắt cũng đủ làm ấm lại
Những tâm hồn đang lạnh giữa chơi vơi

Có đôi lúc họ âm thầm bật khóc
Giấu nỗi buồn sau nụ cười bình yên
Sợ con trẻ nhìn thấy lòng mẹ mỏi
Nên dịu dàng ôm hết mọi ưu phiền

Người vợ nhỏ trong căn nhà đơn giản
Lại là người giữ lửa của yêu thương
Dẫu ngoài kia cuộc đời nhiều bão tố
Vẫn dang tay gìn giữ một con đường

Gia đình đó có thể chưa giàu có
Nhưng đầy tràn tiếng nói của yêu thương
Một bữa cơm có tiếng cười cha mẹ
Cũng đủ làm hạnh phúc mãi vấn vương

Người phụ nữ đôi khi quên bản thân
Quên tuổi trẻ và bao điều mơ ước
Chỉ mong những người mình yêu hạnh phúc
Nên lặng thầm đi sau những được mất

Nhưng cuộc sống cũng cần ôm lấy họ
Một lời thương, một ánh mắt dịu dàng
Vì trái tim dù mạnh mẽ đến mấy
Cũng có lần mệt mỏi giữa nhân gian

Nếu mai này ai hỏi điều quý nhất
Không phải vàng hay danh vọng trên đời
Mà chính là trong những ngày giông bão
Vẫn có người giữ ấm một tiếng cười

Người phụ nữ như ngọn đèn trước gió
Dịu dàng thôi nhưng soi sáng cả nhà
Mang tình yêu dệt thành bao hạnh phúc
Cho cuộc đời nở rộ những mùa hoa.
HNI 29/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 21 NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG GIA ĐÌNH Người phụ nữ như dòng sông lặng lẽ Chảy âm thầm qua tháng rộng năm dài Mang yêu thương hong khô bao mỏi mệt Giữ bình yên cho mái ấm hôm mai Có những sáng mặt trời chưa kịp thức Mẹ đã lo từng bữa nhỏ cho con Có những tối cả nhà yên giấc ngủ Mẹ vẫn ngồi vá lại những héo hon Người phụ nữ chẳng cần mang áo giáp Vẫn kiên cường qua giông gió cuộc đời Một ánh mắt cũng đủ làm ấm lại Những tâm hồn đang lạnh giữa chơi vơi Có đôi lúc họ âm thầm bật khóc Giấu nỗi buồn sau nụ cười bình yên Sợ con trẻ nhìn thấy lòng mẹ mỏi Nên dịu dàng ôm hết mọi ưu phiền Người vợ nhỏ trong căn nhà đơn giản Lại là người giữ lửa của yêu thương Dẫu ngoài kia cuộc đời nhiều bão tố Vẫn dang tay gìn giữ một con đường Gia đình đó có thể chưa giàu có Nhưng đầy tràn tiếng nói của yêu thương Một bữa cơm có tiếng cười cha mẹ Cũng đủ làm hạnh phúc mãi vấn vương Người phụ nữ đôi khi quên bản thân Quên tuổi trẻ và bao điều mơ ước Chỉ mong những người mình yêu hạnh phúc Nên lặng thầm đi sau những được mất Nhưng cuộc sống cũng cần ôm lấy họ Một lời thương, một ánh mắt dịu dàng Vì trái tim dù mạnh mẽ đến mấy Cũng có lần mệt mỏi giữa nhân gian Nếu mai này ai hỏi điều quý nhất Không phải vàng hay danh vọng trên đời Mà chính là trong những ngày giông bão Vẫn có người giữ ấm một tiếng cười Người phụ nữ như ngọn đèn trước gió Dịu dàng thôi nhưng soi sáng cả nhà Mang tình yêu dệt thành bao hạnh phúc Cho cuộc đời nở rộ những mùa hoa.
Love
Like
Angry
8
2 Comments 0 Shares